Cherreads

Chapter 13 - chương 12: Kẻ kì lạ.

<ĐÙA À?! Nó tên là Ron Irus!! Và đến từ viện mồ côi! Ngươi không từ đó mà suy ra à!?>

<Đó là tất cả?>

Mày biết tên tao thuê tìm thấy gì không? Đó là sách về tình yêu!>

<Ồ>

<À, còn một tin nữa, nó từng tham gia vào một câu lạc bộ quán bar->

...

CẠCH!

lão già gầy guộc đập nát thiết bị truyền tin hình cuốn sách, hắn xé toạt cuốn sách truyền tin đắt tiền đó rồi vứt xuống nền nhà bẩn thỉu.

"MẸ KIẾP!!!"

Lão gầm lên, lão mất hơn ba tháng cùng một đống tiền chỉ để thu về một đống phế vật.

Hắn bẻ khớp tay, rồi nhìn lại căn phòng đầy mùi rác và giòi bọ đằng sau, liền búng tay tạo ra ngọn lửa để thiêu rụi chúng.

Hắn là một cấp 1 của tổ chức One Line, và hắn đang thay mặt cho cấp 0 điều tra về cấp một Ron Irus.

Nhưng dẫu cho sự tín nhiệm của boss đang lên cao, hắn lại đang thành trò hề, nếu cấp 0 biết được điều này, chẳng phải cổ hắn sẽ bị vặt sao?

Nghĩ lại, Ron Irus vốn dĩ chỉ là một cấp bốn nhỏ bé ở trong tổ chức chỉ vài tháng trước, nhưng bất ngờ, hắn lao vọt lên như pháo hoa, hoàn thành các nhiệm vụ khó để lên cấp một dù lõi ma thuật mới cấp ba.

Chẳng như lão gầy này, mất hơn một năm và mãi đến khi lõi cấp tám mới được trọng dụng điều đi làm nhiệm vụ khó khăn liên quan tới vận mệnh tổ chức One Line.

Dù sao thì, hắn từ một kẻ đóng tiền bảo kê ở cấp bốn, quản lý một khu chợ ở cấp ba, quản lý một con phố ở cấp hai, giờ đây là một binh sĩ cấp một, hành trình gian nan không ngừng tiến liên, mà bị một đứa nhóc nhảy tót lên cùng hạng thì chả cay.

...

"..."

Ron Irus đi trên một con đường trong khu dân cư, anh thản nhiên bước đi qua những ánh mắt dị nghị của mọi người.

Xung quanh là các rạp đồ ăn và cửa hàng buôn bán đồ, dù đây là một ngôi làng nằm ở rìa đế quốc, nhưng quy mô có thể coi là một thành phố nhỏ ở thế giới cũ của anh.

Ron tiện tay ghé vào một quán đồ ăn vặt, anh thản nhiên lấy đi một xiên thịt rồi ăn, mặc kệ con mắt của kẻ đang bán hàng.

"..."

Người bán hàng chỉ nhìn qua một cái, rồi ghi sổ lại, theo luật lệ của One Line, dù các cấp cao có quyền hành lớn trên các con phố mà bọn họ quản lý, nhưng có rất nhiều điều hạn chế họ.

Một trong số đó là cấm ăn quỵt tiền, vì dù là băng bảo kê khu vực, nhưng họ khó lòng mà đứng yên nếu hàng ngàn người đi kiện họ, nếu lúc đó có thể lên tới vụ kiện quy mô lớn đến mức các thẩm phán cấp cao vào việc thì cũng sẽ chết.

Nên các cấp 1 dù quyền lực đến đâu cũng phải vừa hợp ý dân vừa có thể tuân theo luật lệ, do vậy Ron chỉ dám để họ ghi nợ chứ đâu dám ho he gì.

Ron cắn miếng thịt nước hình lò xo được gắn trên xiên, vẻ mặt như đang ăn phải rác, nhưng anh không nhả ra, dù sao thì ở đây cũng đang có người nhìn.

Anh tiến đến cuối khu phố, đến một dãy nhà đặt cạnh nhau như một con ngõ, rồi anh đi vào một căn nhà khá cũ kĩ.

Đó là nhà của anh, chí ít là căn hộ anh thuê để ở, Ron đứng trước cửa, anh không định vào, vì mắt anh cứ dán vào trần nhà, nơi có mong manh một sợi chỉ đen bị đứt.

"...Có người đột nhập?"

Sự bình thản trong giọng nói của hắn mang theo sự khinh khỉnh kì lạ, như thể các bí mật mà những kẻ đột nhập tìm thấy chẳng đáng để anh quan tâm.

More Chapters