Sau khi đột phá Bỉ Ngạn trung kỳ, Lục Vân cảm nhận rõ rệt sự biến chuyển của linh lực trong cơ thể. Nó không còn là những dòng thác đổ cuồn cuộn, mà đã hóa thành một dải ngân hà tĩnh lặng nhưng chứa đựng sức mạnh hủy diệt vô biên. Để thử nghiệm giới hạn mới của thanh Tuyết Kiếm Hỏa Tâm, cậu quyết định rời khỏi đỉnh Tuyết Liên, đi tìm một nơi hoang sơ hẻo lánh, tránh làm kinh động đến sinh hoạt thường nhật của tông môn.
Cậu tản bộ về phía U Minh Cốc, một thung lũng quanh năm sương mù bao phủ, nằm khuất sau những rặng núi đá vôi dựng đứng. Nơi đây linh khí hỗn loạn, ít người lui tới, vốn là nơi lý tưởng để thử nghiệm những chiêu thức mang tính tàn phá cao.
Cuộc Tranh Luận Dưới Gốc Tùng Già
Khi đang đi xuyên qua một bìa rừng dẫn vào thung lũng, tai Lục Vân bỗng nghe thấy tiếng binh khí va chạm chan chát cùng tiếng tranh luận gay gắt. Cậu khẽ thu liễm khí tức, bước nhẹ trên những thảm lá mục, nhìn thấy hai đệ tử nội môn đang đứng giữa một khoảng sân trống.
Một người to cao, cầm đại kiếm, mồ hôi nhễ nhại quát lên: "Sư đệ, ngươi sai rồi! Kiếm đạo cốt ở chữ 'Cường'. Nếu không có linh lực nổ phát, làm sao phá được hộ thân pháp bảo của kẻ thù? Ngươi quá chú trọng vào hoa mỹ, kiếm chiêu yếu ớt như gió thổi, gặp ma quân chắc chắn sẽ đại bại!"
Người thiếu niên đối diện, dáng vẻ thanh tú, cầm trường kiếm mảnh, lắc đầu phản đối: "Sư huynh, cương quá tất gãy. Kiếm đạo của ta là 'Tốc'. Chỉ cần đủ nhanh, ta có thể đâm xuyên kíp nổ của đối phương trước khi hắn kịp phát lực. Sức mạnh thô bạo chỉ làm lãng phí linh lực mà thôi."
Cả hai lại lao vào giao chiến, người dùng sức mạnh ngàn cân bổ xuống, người dùng tốc độ chớp nhoáng né tránh và đâm tỉa. Tuy nhiên, trong mắt Lục Vân, cả hai đều đang đi vào một ngõ cụt. Người dùng lực thì khí huyết sôi trào, hơi thở đứt quãng; kẻ dùng tốc thì tâm thần bất định, nhịp tim hỗn loạn.
Sự Xuất Hiện Của "Vị Khách Không Mời"
Lục Vân không cầm lòng được, khẽ tiếng thở dài giữa màn sương. Thanh âm tuy nhỏ nhưng lại như một hồi chuông vang lên giữa tâm khảm của hai đệ tử, khiến họ giật mình lùi lại, cảnh giác nhìn về phía bụi rậm.
"Ai đó?"
Lục Vân thong thả bước ra, tay cầm chiếc quạt giấy (vốn là một pháp bảo che giấu thanh Tuyết Kiếm bên trong). Cậu vẫn giữ bộ dạng thư sinh nho nhã, tà áo trắng không vương chút bụi trần.
"Kiếm pháp của hai vị sư đệ, một người quá trọng 'Thân', một người quá trọng 'Ý', nhưng cả hai đều quên mất 'Tâm'." Lục Vân nhẹ nhàng nói, đôi mắt đỏ thẫm mang theo sự bao dung và thâm thúy.
Hai đệ tử thấy người tới khí chất thoát tục, dù không cảm nhận được tu vi nhưng bản năng mách bảo đây không phải là người tầm thường, vội vàng chắp tay: "Xin hỏi tiền bối, 'Tâm' mà ngài nói là gì?"
Tuyệt Kỹ "Vô Vi": Lấy Tĩnh Chế Động
Lục Vân mỉm cười, cậu nhặt một cành liễu rủ xuống bên đường, đoạn ra hiệu cho đệ tử cầm đại kiếm: "Ngươi hãy dùng chiêu mạnh nhất của mình chém về phía ta."
Đệ tử kia ngần ngại: "Tiền bối, ta dùng trọng kiếm, sức nặng ngàn cân, cành liễu làm sao đỡ nổi?"
"Cứ ra tay."
Đệ tử đó nghiến răng, vận toàn bộ linh lực Trúc Cơ cảnh, đại kiếm mang theo tiếng gió rít kinh người bổ thẳng xuống đỉnh đầu Lục Vân. Nhưng ngay khoảnh khắc kiếm sắp chạm mục tiêu, Lục Vân khẽ bước sang một bên, động tác chậm rãi đến mức kỳ lạ nhưng lại trùng khớp hoàn hảo với kẽ hở của chiêu thức. Cành liễu trong tay cậu nhẹ nhàng chạm vào cổ tay đối phương.
Bộp!
Một luồng lực đạo nhu hòa nhưng không thể kháng cự khiến đại kiếm lệch hướng, cắm thẳng xuống đất. Đệ tử kia ngã nhào, bàng hoàng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
"Các ngươi nhìn thấy gì không?" Lục Vân ôn tồn giảng giải. "Hơi thở của ngươi khi ra chiêu bị ngắt quãng, khiến linh lực không thể tuần hoàn liên tục. Còn nhịp tim của ngươi quá nhanh, khiến phán đoán bị sai lệch. Kiếm đạo thực sự là Vô Vi – không phải là không làm gì, mà là thuận theo tự nhiên."
Cậu ra hiệu cho cả hai ngồi xuống bãi cỏ, bắt đầu truyền dạy một bí quyết mà cậu vừa ngộ ra khi bước vào Bỉ Ngạn trung kỳ:
"Hãy phối hợp hơi thở với nhịp đập trái tim. Khi trái tim co lại, đó là lúc tích tụ. Khi trái tim giãn ra, đó là lúc phát lực. Hãy để kiếm chiêu trôi theo dòng chảy của máu huyết. Khi tâm các ngươi tĩnh như mặt hồ, nhịp tim bình ổn, các ngươi sẽ thấy thế giới vận động chậm lại. Đó là lúc các ngươi đạt tới 'Tĩnh', và từ cái 'Tĩnh' đó, các ngươi sẽ chế ngự được mọi cái 'Động' của kẻ thù."
Khai Mở Tâm Trí
Lục Vân dành suốt một buổi chiều tại bìa rừng để hướng dẫn hai đệ tử cách điều hòa khí cơ. Cậu dạy họ rằng kiếm pháp không phải là sự cố gắng cưỡng cầu, mà là sự buông bỏ những tạp niệm để hòa làm một với thanh kiếm và không gian xung quanh.
"Vô vi chính là không tranh. Không tranh với lực của địch, mà mượn lực của địch. Không tranh với tốc độ của địch, mà đón lấy hướng đi của địch. Khi các ngươi đạt tới cảnh giới này, một cành liễu cũng có thể trảm đoạn thần binh."
Dưới sự chỉ điểm của Lục Vân, hai đệ tử dần dần tìm thấy sự cân bằng. Người dùng đại kiếm bắt đầu học được cách nhu hòa, người dùng trường kiếm bắt đầu tìm thấy sự vững chãi. Họ nhìn vị thư sinh trước mặt với ánh mắt tôn sùng như nhìn một vị thần tiên.
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm! Chúng đệ tử như được tái sinh!" Cả hai dập đầu bái tạ.
Lục Vân phất tay, một cơn gió nhẹ nâng họ dậy: "Chăm chỉ luyện tập. Nhớ kỹ, kiếm là công cụ, nhưng tâm là chủ nhân. Đừng để công cụ dẫn dắt chủ nhân."
Cậu tiếp tục bước đi vào sâu trong thung lũng U Minh. Bóng lưng trắng muốt của cậu dần nhạt nhòa trong sương khói, để lại hai thiếu niên đứng đó với sự khai sáng to lớn trong tâm hồn. Đối với Lục Vân, việc chỉ dạy này cũng là một cách để cậu rèn luyện tâm cảnh "Vô vi" của chính mình. Càng hiểu sâu về sự bình dị, kiếm đạo của cậu càng trở nên đáng sợ.
Khi đã vào sâu trong lòng thung lũng, cách xa mọi ánh mắt, Lục Vân mới từ từ rút thanh Tuyết Kiếm Hỏa Tâm ra. Cậu hít một hơi thật sâu, nhịp tim và hơi thở hòa làm một với nhịp đập của lòng đất.
"Vô vi... khởi!"
Một đường kiếm nhẹ nhàng vung ra, không tiếng động, không hào quang rực rỡ. Nhưng ngay lập tức, một ngọn núi đá phía trước lặng lẽ bị cắt làm đôi, vết cắt nhẵn thín như gương, và một nửa ngọn núi tan biến thành bụi mịn mà không hề gây ra một tiếng nổ nào. Đây chính là sức mạnh của sự tĩnh lặng – cảnh giới tối cao của Bỉ Ngạn trung kỳ.
