Khi Theresa và Elara bước qua cánh cổng chính của Đại hội trường, cả hai đều phải sững người lại.
Không phải vì kiến trúc – dù nó cũng đủ khiến bất kỳ ai phải trầm trồ với những mái vòm cao vút, những cột đá chạm khắc hình các vị thần cổ đại, và những bức bích họa mô tả lịch sử ngàn năm của học viện. Mà là vì con người
Hàng ngàn người. Hàng ngàn học sinh. Hàng ngàn gương mặt.
Họ đứng thành từng khối, từng nhóm, từng cụm, trải dài khắp đại sảnh trung tâm – một không gian rộng lớn đến mức có thể chứa cả một ngôi làng khổng lồ bên trong. Tiếng nói chuyện râm ran như tiếng ong vỡ tổ, tiếng bước chân dồn dập, tiếng cười nói, tiếng tranh luận, tiếng gọi nhau í ới – tất cả hòa vào nhau thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống.
"Trời ạ…" Elara thì thầm, mắt mở to, đôi tai vây màu hồng rung lên liên hồi như hai cánh bướm nhỏ đang run rẩy trước một cơn gió lớn. "Đông quá. Hôm qua tớ tưởng chỉ có vài trăm người thôi cơ."
Theresa không đáp. Cô đang quan sát – một thói quen được rèn luyện từ nhỏ, khi còn là một cô bé luôn phải đọc vị những vị khách trong các bữa tiệc của gia tộc, khi chỉ một cái liếc mắt cũng có thể tiết lộ ý đồ của một thương nhân hay sự bất mãn của một lãnh chúa.
Đôi mắt hổ phách của cô lướt nhanh qua đám đông, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất.
Cô nhận ra ngay: không phải tất cả đều đến cùng một đợt với cô.
Có những bộ đồng phục đã cũ, cổ áo đã bạc màu, phù hiệu đã mờ – những học sinh năm hai, năm ba, thậm chí có thể là năm cuối, đang đứng trong vai trò hỗ trợ hoặc giám sát. Họ đứng ở rìa đại sảnh, khoanh tay, mắt lạnh lùng quan sát đám tân sinh viên như những con mèo già nhìn lũ mèo con lần đầu ra khỏi ổ. Một vài người trong số họ còn có cả những vết sẹo trên mặt – di tích của những nhiệm vụ nguy hiểm, những trận chiến sinh tử mà những đứa trẻ mười lăm tuổi như cô chưa bao giờ phải đối mặt.
Và rồi, có một điều khiến cô giật mình.
"Elara," cô nói nhỏ, giọng đầy chắc chắn, "tớ nghĩ hôm qua không phải đợt duy nhất."
*"Hả?"*
*"Nhìn kìa. Những người đó – áo choàng còn mới, phù hiệu còn sáng, nhưng nếp gấp trên quần áo đã hết. Họ đến trước chúng ta ít nhất hai ba ngày. Có người còn đến cả tuần trước."*
Elara nhìn theo hướng tay Theresa chỉ, và rồi cô bé cũng nhận ra. Đúng vậy. Những chiếc áo choàng vẫn còn màu xám bạc của tân sinh viên, nhưng những nếp gấp do gấp gọn trong vali đã biến mất, thay vào đó là những đường nhăn tự nhiên của quần áo đã được mặc và giặt nhiều lần. Có những đôi giày đã mòn nhẹ ở gót, có những chiếc cặp sách đã có dấu hiệu sử dụng.
Không phải tất cả tân sinh viên đều đến cùng một lúc. Họ đã đến từ nhiều ngày trước, từng đợt, từng nhóm, từng chuyến thuyền – và bây giờ, tất cả đã hội tụ tại đây, vào đúng ngày này, vào đúng giờ này, để bắt đầu một hành trình mới.
*"Tổng cộng có bao nhiêu người nhỉ?"* Elara hỏi, giọng có chút lo lắng.
Theresa nhìn quanh một lần nữa. Đôi mắt hổ phách của cô lướt nhanh qua những con số – một kỹ năng được cha cô rèn luyện qua những năm tháng học quản trị gia tộc, khi cô phải ước lượng số lượng khách mời, số lượng thực phẩm, số lượng ghế ngồi chỉ trong vài phút.
"Tầm mười nghìn," cô nói, không do dự. "Có thể hơn một chút."
"Mười nghìn?!" Elara suýt hét lên, đôi tai vây dựng đứng như hai chiếc lá trước cơn bão. "Sao nhiều thế?!"
Theresa không trả lời. Cô tiếp tục quan sát. Và cô nhận ra một điều nữa – một điều khiến dòng máu Calmi trong cô sôi lên, không phải vì tức giận, mà vì một thứ cảm giác quen thuộc, một thứ đã được khắc sâu vào DNA của những kẻ quyền lực qua hàng trăm thế hệ.
Sự phân cấp.
Không phải ai cũng đứng ở cùng một chỗ. Không phải ai cũng được đối xử như nhau. Ngay cả trong đám đông mười nghìn người, vẫn có những ranh giới vô hình được vẽ ra bởi chính những người ở đó – ranh giới của xuất thân, của sức mạnh, của địa vị, của những thứ mà con người không thể chọn, nhưng phải mang theo suốt đời.
Những học sinh bình thường – những người đến từ các gia đình thương nhân, từ các làng quê xa xôi, từ những vùng đất không tên trên bản đồ – họ đứng ở những khu vực thấp hơn, gần sân khấu, nơi dễ dàng nghe thấy thông báo và dễ dàng được hướng dẫn. Họ chen nhau, xô đẩy nhau, nhưng vẫn giữ được nụ cười trên môi – bởi vì đối với họ, được đứng ở đây đã là một vinh dự.
Những học sinh khá giả hơn – con cái của các lãnh chúa địa phương, của các thương hội lớn, của những gia tộc có tiếng trong vùng – họ đứng ở những bậc thềm cao hơn hẳn, có chỗ ngồi cao cấp, có khoảng không gian riêng để tránh bị chen lấn. Họ nhìn xuống đám đông phía dưới với ánh mắt dửng dưng, như thể họ đã quen với việc đứng trên cao, như thể họ sinh ra đã ở đó.
Và rồi, có những người khác biệt.
Họ không đứng dưới đất.
Họ ngồi trên khán đài lớn – một cấu trúc bằng đá trắng nằm ở phía đông của đại sảnh, cách mặt đất khoảng năm mét, có thể nhìn bao quát toàn bộ khu vực kiểm tra. Khán đài được thiết kế dành riêng cho những học sinh đặc biệt – những người đã "lọt vào mắt xanh" của Hiệu trưởng, những người mang dòng dõi cao quý, những người có tiềm năng vượt trội ngay từ khi chưa bước vào trường.
Họ là những người sẽ có bài kiểm tra riêng. Không phải những bài kiểm tra thông thường dành cho đám đông. Mà là những thử thách được thiết kế riêng, ở cấp độ cao hơn, để thực sự đánh giá sức mạnh của họ – bởi vì cấp độ của họ ngay từ lúc nhập học đã được định sẵn là SSS.
Theresa nhìn lên khán đài. Cô có thể thấy những bóng người đang ngồi ở đó, nhưng chưa rõ mặt. Họ như những pho tượng sống, mỗi người một tư thế, mỗi người một khí chất, mỗi người một câu chuyện.
Và cô biết – cô sẽ sớm gặp họ.
Theresa định nói gì đó với Elara – có lẽ là "Chúng ta nên tìm chỗ ngồi" hoặc "Cậu thấy ai quen không?"– thì một giọng nói vang lên từ phía sau, trong trẻo và hoạt bát, như tiếng chuông gió trong một ngày xuân:
"Cô Theresa? Ghế ngồi của cô ở trên khán đài lớn. Để tôi dẫn cô đến đó."
Theresa quay lại.
Trước mặt cô là một cô gái trẻ, khoảng mười tám hay mười chín tuổi, với mái tóc vàng óng ả dài ngang vai, đôi mắt xanh biếc long lanh như hai viên ngọc được mài giũa qua hàng trăm năm, và một nụ cười tươi rói như ánh nắng ban mai – loại nụ cười có thể làm tan chảy băng giá ở Bắc Cực. Cô mặc đồng phục của quản sinh – một bộ áo choàng màu xanh thanh lịch, viền bạc, trên ngực áo là phù hiệu hình chiếc khiên và cây gậy bắt chéo, biểu tượng của những người có trách nhiệm duy trì trật tự trong các kỳ thi.
Nhưng điều khiến Theresa chú ý không phải là ngoại hình.
Mà là **sức mạnh**.
Dù cô gái đang mỉm cười thân thiện, dù giọng nói của cô ấy ngọt ngào như mật ong, dù toàn bộ thái độ của cô ấy toát lên sự dễ chịu và gần gũi – thì sức mạnh tỏa ra từ cô ấy vẫn khiến Theresa phải cảnh giác.
Nó không ồn ào, không phô trương, không bùng nổ như lửa hay sấm sét. Nhưng nó sâu. Sâu như một đại dương tĩnh lặng – bạn không thể thấy được đáy, bạn không thể đo được độ rộng, bạn chỉ biết rằng nếu nó nổi giận, nó sẽ cuốn phăng tất cả.
Theresa đã gặp rất nhiều người mạnh. Cha cô. Các gia sư. Những vị khách đến dự tiệc trong dinh thự Calmi. Nhưng chưa ai khiến cô có cảm giác này – cảm giác như đang đứng trước một vực thẳm được khoác lên mình chiếc áo của một cô gái trẻ xinh đẹp.
"Cô là…" Theresa nói, giọng có chút do dự.
*Tôi là quản sinh của khu vực kiểm tra hôm nay," cô gái đáp, vẫn giữ nụ cười. Đôi mắt xanh biếc của cô ấy nhìn Theresa không phải như một người hướng dẫn nhìn học sinh, mà như một người đi trước nhìn người đi sau – không dạy dỗ, không phán xét, chỉ đơn giản là thấu hiểu. "Tên tôi không quan trọng. Quan trọng là cô đã đến – mà cô đến muộn hai mươi phút đấy, nhưng không sao, lễ khai mạc và chào mừng đã kết thúc rồi, giờ sắp vào bài kiểm tra chính. Tôi chỉ cần đưa cô lên chỗ ngồi thôi."
Ánh mắt cô ấy lướt sang Elara – một cái nhìn thoáng qua nhưng có vẻ như đã thu thập được rất nhiều thông tin. Rồi cô ấy mỉm cười, rộng hơn.
"Và bên cạnh cô là… bạn cô?"
"Đúng vậy," Theresa đáp,. Giọng cô chắc nịch, không có chút lưỡng lự nào. "Cậu ấy đi theo tôi. Không vấn đề gì chứ?"
Cô quản sinh nhìn Elara một lần nữa – lần này lâu hơn, sâu hơn. Đôi mắt xanh biếc ấy như đang quét qua từng tế bào của cô bé tộc Sylphid, như đang đánh giá thứ sức mạnh tiềm ẩn bên trong. Rồi cô ấy quay sang Theresa, nụ cười trở lại, nhưng có một chút gì đó thay đổi trong ánh mắt – một tia tôn trọng, có lẽ.
"Tất nhiên rồi. Không thành vấn đề. Vậy chúng ta đi thôi."
Cô quản sinh dẫn họ đi qua những hành lang dài, lên những cầu thang xoắn ốc bằng đá cẩm thạch trắng, vượt qua những cánh cửa chỉ dành cho những người có thẩm quyền – những cánh cửa được khóa bằng ma thuật cấp cao, chỉ mở ra khi quản sinh đưa tay chạm vào và thì thầm một câu thần chú không ai nghe rõ.
Càng lên cao, không khí càng trở nên tĩnh lặng hơn. Tiếng ồn từ đại sảnh bên dưới càng lúc càng xa, như thể họ đang bước ra khỏi thế giới của những người bình thường để bước vào một thế giới khác – thế giới của những kẻ đặc biệt, nơi mà sức mạnh không phải là thứ để khoe khoang, mà là thứ để thống trị.
Và rồi, khán đài lớn hiện ra trước mắt họ.
Theresa đã nhìn thấy nó từ dưới đất. Nhưng khi đứng trên đó, khi ở trong đó, cô mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt.
Khán đài được xây dựng bằng đá trắng nguyên khối – loại đá chỉ được khai thác từ mỏ sâu nhất dãy núi Rime, loại đá mà ở bất kỳ nơi nào khác, người ta chỉ dùng để xây dựng những công trình quan trọng nhất. Mỗi phiến đá đều được đánh bóng đến mức có thể soi gương, và dưới ánh sáng của những ngọn đèn pha lê treo lơ lửng trên cao, chúng phản chiếu những dải màu lung linh như mặt hồ lúc hoàng hôn.
Những chiếc ghế – nếu có thể gọi là ghế – được sắp xếp theo một trật tự vô hình, không phải hàng lối thẳng tắp, mà như những tảng đá lớn trên một ngọn núi, mỗi tảng một vị trí, mỗi tảng một tầm nhìn, không cái nào giống cái nào. Có ghế bành bọc nhung đỏ, cao sang như ngai vàng, với tay ghế được chạm khắc hình sư tử và rồng. Có ghế đá đơn giản, mộc mạc, như thể được tạc từ một tảng đá duy nhất, không cần trang trí, không cần tô điểm – bởi vì bản thân nó đã là một tác phẩm nghệ thuật. Có ghế xếp bằng gỗ mun, có ghế mây tre đan, có cả những chiếc ghế được tạo ra từ ma thuật, lơ lửng giữa không trung, chỉ có thể ngồi bằng ý chí.
Và trên những chiếc ghế ấy, hơn ba mươi người đang ngồi.
Mỗi người một vẻ. Mỗi người một khí chất. Mỗi người một câu chuyện.
Có người ngồi thẳng lưng, mắt nhìn về phía xa, không thèm để ý đến những người mới đến – như thể họ đã ở đây từ rất lâu và sẽ ở đây mãi mãi. Có người dựa lưng vào ghế, tay cầm ly rượu – mặc dù bây giờ mới là tám giờ rưỡi sáng – và nhìn đám đông bên dưới với ánh mắt buồn chán, như thể họ đã thấy quá nhiều thứ và chẳng còn gì để mong đợi. Có người đang đọc sách, có người đang chơi cờ với một bản thể ma thuật, có người đang ngủ gật trên vai bạn mình.
Và có người đứng.
Một chàng trai với mái tóc vàng và đôi mắt xanh lục đang đứng dựa vào lan can, tay cầm một chiếc bánh táo, nhìn xuống đám đông bên dưới với ánh mắt buồn chán. Một cô gái với mái tóc đen dài và làn da trắng như sứ đang ngồi khoanh chân ngay trên lan can – không sợ hãi, không lo lắng, như thể cô ta sinh ra đã ở trên cao, như thể mặt đất chỉ là một khái niệm xa lạ không đáng để quan tâm.
Và có một người – đặc biệt hơn cả – đang đứng dựa vào bức tường ở góc xa nhất, nơi bóng tối bao phủ, nơi ánh sáng từ những ngọn đèn pha lê không thể chạm tới. Chỉ có thể thấy đôi mắt – một đôi mắt màu tím, sâu thẳm, như thể đang nhìn xuyên qua mọi thứ, xuyên qua thời gian, xuyên qua cả những bức tường thành dày nhất.
Theresa cảm nhận được ngay: những người ở đây không phải hạng vừa.
"Ồ, Theresa. Cậu đến muộn vậy?"
Giọng nói quen thuộc vang lên từ một chiếc ghế gần lan can. Goetia đang ngồi đó, tay cầm một cuốn sách nhỏ – không phải để đọc, mà như một vật trang trí, để cậu ta có thứ gì đó cầm khi không biết làm gì. Mái tóc đen dài được buộc gọn sau gáy, đôi mắt đỏ như máu nhìn về phía Theresa với một tia sáng khó đọc. "Không phải cậu thích mấy thứ sôi động như này sao?"
Theresa bước tới, Elara đi bên cạnh, tay vẫn nắm tay cô – không buông, như thể sợ rằng nếu buông ra, họ sẽ bị cuốn trôi trong dòng chảy của những con người đặc biệt này. Cô long nữ đứng sau lưng Goetia – vẫn im lặng, vẫn chỉ cúi đầu chào nhẹ khi Theresa đến gần, nhưng đôi mắt vàng rực của cô ta lại nhìn Elara với một thứ tò mò khó tả.
"Cuộc thi đơn giản như này sao lọt vào mắt tôi được chứ?"
Theresa đáp, giọng đầy tự tin, nhưng không phải sự tự tin của kẻ kiêu ngạo – mà là sự tự tin của người đã biết mình mạnh đến đâu. "Các cậu chia nhau top 3 đi là vừa."
"Vậy sao?"
Một giọng nói khác vang lên từ phía sau, từ một góc tối nơi có một chàng trai đang dựa lưng vào tường. Giọng nói trầm, khàn, nhưng lại có một sự sắc bén đến khó chịu, như lưỡi dao vừa được mài giũa.
Joy.
Goetia liếc mắt qua Theresa, ánh mắt có chút cảnh báo. Cậu ta hạ giọng, chỉ đủ để Theresa nghe thấy:
"Joy. Một trong những kẻ mang sức mạnh gần với cậu nhất. Nếu ở đây có ai có thể làm khó cậu trong một cuộc chiến – ngoại trừ Theodor – thì chắc chắn là tên này."
Theresa nhìn về phía Joy.
Cậu ta cao, gầy, mái tóc đen dài được buộc lỏng lẻo sau gáy, vài sợi tóc rũ xuống trước mắt. Gương mặt góc cạnh, sắc sảo, với chiếc cằm nhọn và đôi gò má cao – khuôn mặt của một kẻ đã chiến đấu nhiều, đã thấy nhiều, và không còn sợ bất cứ điều gì. Đôi mắt cậu ta sắc như dao cạo, có thể cắt đứt một ánh nhìn chỉ trong tích tắc. Và một nụ cười – nếu có thể gọi là nụ cười – chỉ là sự nhếch mép đầy thách thức, như thể cậu ta đang nói: "Đến đây, ta sẽ cho ngươi thấy."
Cậu ta mặc bộ đồng phục màu đen, không phải màu xám bạc của tân sinh viên – có nghĩa là cậu ta đã được đặc cách, hoặc đã có một vị trí đặc biệt ngay từ khi chưa bước vào trường.
"Ể? Có gì bất mãn sao?" Theresa nói, giọng vẫn bình thản, nhưng đôi mắt hổ phách của cô đã bắt đầu sáng lên một thứ ánh lửa quen thuộc – thứ ánh lửa mà Elara đã học cách nhận ra từ ngày đầu tiên gặp cô.
Elara bên cạnh lập tức cảm nhận được sự thay đổi. Cô bé siết chặt tay Theresa, giọng hơi run:
"Theresa, này, đừng đánh nhau ở đây mà…"
Theresa quay sang Elara. Nụ cười trở lại trên môi cô – một nụ cười trấn an, nhẹ nhàng, khác hẳn với vẻ sắc sảo khi cô đối diện với Joy. "Không sao đâu, Elara. Đây chỉ là màn chào hỏi thôi."
Joy không bỏ qua cơ hội. Cậu ta bước ra khỏi bóng tối – từng bước chậm rãi, trầm tĩnh, nhưng mỗi bước đều in dấu xuống sàn đá, như thể cậu ta muốn tất cả đều biết rằng mình đang đến. Như một con báo đang tiến gần con mồi, không vội vàng, không hấp tấp – bởi vì nó biết rằng con mồi sẽ không chạy thoát.
Giọng cậu ta vang lên, đầy cà khịa, đầy khiêu khích:
"Chà, cô bắt được ở đâu con thú cưng đó vậy? Đây là khán đài của kẻ mạnh và quyền lực – cô có biết không? Cô ta có thực lực gì mà được ở đây chứ?"
Không khí bỗng chốc đóng băng
Không phải theo nghĩa bóng. Mà là theo nghĩa đen.
Nhiệt độ xung quanh Theresa giảm xuống đột ngột – không phải từ từ, không phải dần dần, mà như có ai đó đã bật công tắc của một mùa đông vĩnh cửu. Hơi thở của những người đứng gần hiện ra thành những làn khói trắng trong không khí. Mặt đất dưới chân cô phủ một lớp băng mỏng, lan tỏa ra xung quanh, băng qua chân những chiếc ghế, bám vào chân những người không kịp né.
Theresa không nói gì.
Cô chỉ bước tới.
Một bước. Rồi hai bước. Mỗi bước chân của cô, lớp băng dày thêm một chút, lạnh thêm một chút, như thể chính mùa đông đang bước cùng cô.
"Đừng có nói thế về bạn tao trước mặt tao," cô nói, giọng lạnh tanh, không còn chút cảm xúc nào – như thể những lời nói ấy được thốt ra từ một khối băng vạn niên, không rung động, không dao động. "Thằng ranh con. Lần trước bị tao đập chưa chừa à?"
Và rồi, luồng năng lượng từ người Theresa bộc phát.
Không phải từ từ. Không phải dần dần.
Mà là một cơn sóng thần – ào ạt, mãnh liệt, không thể ngăn cản.
Ánh sáng vàng rực từ cơ thể cô bừng lên, không phải thứ hào quang nhẹ nhàng của buổi sáng khi cô thức dậy – thứ hào quang êm dịu như nắng mai, chỉ đủ để làm ấm căn phòng. Mà là một thứ ánh sáng hủy diệt – như mặt trời thu nhỏ, như một vụ nổ được kiểm soát, như thể cô đang mang trong mình một ngôi sao đang hấp hối và quyết định phóng thích toàn bộ năng lượng của nó vào khoảnh khắc này.
Entropy trong không gian bị đẩy lên đến mức tối đa.
Không ai trên khán đài – kể cả những người mạnh nhất – có thể không cảm nhận được. Đó không phải là sức mạnh có thể che giấu hay kìm nén. Đó là một thứ lực lượng vượt ngoài thường thức, vượt trội những thứ như trọng lực, dòng chảy của thời gian hay không gian. Bạn không thể chống lại nó. Bạn chỉ có thể chịu đựng.
Những người đứng gần phải lùi lại, mặt tái mét. Một cô gái ngồi gần đó vội vàng bỏ chạy khỏi ghế, chiếc váy dài suýt vướng vào chân mình. Một chàng trai đang đọc sách bỗng đóng sầm cuốn sách lại, mắt mở to, như thể vừa bị đánh thức khỏi một giấc mơ dài.
Những chiếc ghế gần đó bắt đầu rung lên – không phải rung nhẹ, mà là rung như sắp vỡ. Những viên đá dưới chân cô bắt đầu nứt – những vết nứt nhỏ lúc đầu, rồi lan rộng ra như mạng nhện, ăn sâu xuống lòng đất.
Không khí xung quanh cô trở nên nặng nề. Nặng đến mức khó thở. Nặng đến mức như thể thời gian đang chậm lại, như thể mỗi giây đều kéo dài thành một phút, như thể vũ trụ đang nín thở chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra.
Theresa bước về phía Joy.
Mỗi bước chân của cô, mọi thứ xung quanh như bị hư không nuốt chửng – ánh sáng bị bẻ cong, không gian bị xoắn lại, và những đường vân rune trên sàn nhà – những đường vân đã tồn tại hàng trăm năm được khắc sức mạnh phủ định thay đổi một loại thuật thức cấp cao của một vị thần cổ đại, được khắc bởi những pháp sư vĩ đại nhất – bắt đầu tối sầm, như thể chúng đang chống trả một thứ sức mạnh không thể định nghĩa, không thể phân loại, không thể ngăn cản.
Joy cũng không chịu thua.
Cậu ta thủ thế. Toàn thân cậu tỏa ra một luồng hào quang khổng lồ – màu xanh đen, tối tăm, như một vũ trụ thu nhỏ, như một hố đen đang hình thành. Cậu ta cố gắng chống đỡ lại áp lực từ Theresa, cố gắng giữ vững lập trường, cố gắng không để mình bị đẩy lùi.
Nhưng có vẻ như cậu ta đang thua.
Thua xa.
Sự chênh lệch quá rõ ràng. Không phải về số lượng năng lượng – cả hai đều có rất nhiều. Mà về chất lượng.
Ánh sáng vàng của Theresa không chỉ mạnh hơn – nó còn tinh khiết hơn, ổn định hơn, và quan trọng nhất, nó không hề dao động dù chỉ một phần nghìn giây. Nó không cần cố gắng. Nó không cần kiểm soát. Nó chỉ đơn giản là hiện diện.
Đó không phải là sức mạnh được rèn luyện qua khổ luyện. Đó là sức mạnh bẩm sinh, chảy trong huyết mạch, được di truyền qua hàng trăm thế hệ, được tôi luyện qua hàng nghìn năm lịch sử của một dòng tộc đã từng thống trị một thời đại.
Goetia đứng dậy khỏi ghế, mắt không rời khỏi cuộc đối đầu. Đôi mắt đỏ của cậu ta mở to, và lần đầu tiên, Theresa thấy trên gương mặt cậu ta một biểu cảm không phải là sự lạnh lùng hay thách thức, mà là… kính nể.
"Đây là phong cách chiến đấu của Thăng Hoa" cậu ta thì thầm, chỉ đủ cho mình nghe, như thể sợ rằng nói to sẽ làm vỡ khoảnh khắc này. "Đúng là dòng tộc Calmi. Bản thân Arcanum của họ đã là sự ban phước cao cấp nhất của thần linh. Không phải rèn luyện mà có. Mà là… sinh ra đã vậy."
Cô long nữ đứng sau Goetia cũng không giấu được sự ngạc nhiên. Đôi mắt vàng rực của cô ta mở to, và tay cô ta đã đặt lên thanh kiếm đeo bên hông – một phản xạ tự nhiên của một chiến binh khi đứng trước một mối đe dọa không xác định.
Toàn bộ khán đài rung chuyển.
Những vết nứt xuất hiện trên sàn đá – không chỉ dưới chân Theresa, mà lan rộng ra khắp nơi, như thể cả khán đài đang oằn mình dưới sức nặng của một thứ sức mạnh mà nó không được thiết kế để chịu đựng. Những viên đá nhỏ rơi từ trần nhà xuống, lăn trên sàn, tạo ra những âm thanh lách tách nhỏ bé nhưng rõ mồn một trong không khí tĩnh lặng.
Tiếng gầm rú của năng lượng vang vọng khắp đại sảnh – một âm thanh không phải từ cổ họng, mà từ chính sự va chạm của hai luồng sức mạnh, như thể vũ trụ đang kêu gào vì bị xé rách. Âm thanh ấy khiến mọi học sinh bên dưới phải ngước nhìn lên với ánh mắt hoảng sợ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra trên khán đài cao kia.
Những giáo viên đang đứng ở các góc sân – những người đã chứng kiến hàng trăm kỳ thi, đã thấy đủ loại sức mạnh, đã từng đối mặt với những sinh vật ngoài sức tưởng tượng – bỗng quay đầu, tay đã đặt lên gậy phép, mắt nheo lại, sẵn sàng can thiệp nếu cần.
Và rồi, cô bé tộc Sylphid lao ra.
Elara.
Cô bé tộc Sylphid, người từ nãy đến giờ vẫn đứng nép sau lưng Theresa, người mà ai cũng nghĩ chỉ là một cái bóng nhỏ bé bên cạnh một ngọn núi lửa, bỗng chạy ra giữa hai luồng năng lượng đang giao tranh.
Không do dự. Không sợ hãi. Không một giây phút nào để suy nghĩ.
Đôi cánh gió vô hình của cô – thứ đôi cánh mà cô vẫn giấu kín, thứ đôi cánh mà cô chỉ mở ra khi bay trên bầu trời, thứ đôi cánh mà cô coi là bí mật riêng tư nhất – bỗng mở rộng.
Những cánh gió màu xanh lục nhạt, mỏng manh như cánh chuồn chuồn, nhưng cứng cáp như thép, được dệt từ những luồng không khí thuần khiết nhất. Chúng xòe ra, tạo thành một tấm khiên mỏng manh – không đủ để chặn đứng sức mạnh của Theresa, không đủ để làm Joy phải lùi bước, nhưng đủ để làm cô chú ý.
Đủ để làm cô dừng lại.
"Được rồi mà, Theresa!" Elara hét lên, giọng vừa sợ hãi vừa kiên định. Đôi mắt hổ phách của cô bé – giống màu mắt với Theresa, nhưng khác hẳn về bản chất – nhìn thẳng vào đôi mắt của người bạn mới quen, không hề né tránh. "Đừng đánh nhau nữa! Cậu ta không đáng đâu!"
Theresa dừng lại.
Không phải vì cô nghe thấy lời Elara. Mà vì cô nhìn thấy Elara.
Nhìn thấy cô bé đứng giữa hai luồng năng lượng đang gầm thét, đôi cánh gió run rẩy như sắp gãy, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào cô – không trách móc, không sợ hãi, chỉ có một thứ tình cảm thuần khiết đến mức khiến trái tim Theresa thắt lại.
Bảo vệ.
Elara đang bảo vệ cô. Không phải bảo vệ khỏi Joy. Mà bảo vệ cô khỏi chính mình.
Và cô nhận ra: nếu cô tiếp tục, Elara sẽ bị cuốn vào. Luồng năng lượng Calmi của cô – thứ sức mạnh đang sắp sửa nuốt chửng tất cả – đang tiến gần đến Elara. Không phải cố ý. Nhưng nó không phân biệt bạn thù. Nó không phân biệt yêu ghét. Nó chỉ đơn giản là… hủy diệt.
Theresa thu khí tức lại.
Ngay lập tức, như một cơn bão đột ngột tan biến, không khí xung quanh trở lại bình thường.
Những vết nứt trên sàn đá ngừng lan rộng – những đường rạn cuối cùng cũng chịu dừng lại, như thể chúng đã thở phào nhẹ nhõm. Những viên đá rơi lả tả trên trần nhà im bặt – viên cuối cùng rơi xuống sàn với một tiếng "cạch" nhẹ, lăn một vòng rồi nằm yên.
Ánh sáng vàng từ cơ thể cô tắt dần, rồi biến mất hoàn toàn – như một mặt trời lặn sau chân trời, để lại một bầu trời tĩnh lặng.
Lớp băng trên sàn đá tan chảy, để lại những vệt nước long lanh dưới ánh đèn.
Joy cũng hạ thủ thế. Nhưng ánh mắt cậu ta vẫn đầy cảnh giác – không phải vì sợ, mà vì cậu ta vừa nhận ra rằng mình đã đánh giá sai. Và có một chút gì đó trong mắt cậu ta… tò mò? Như thể cậu ta vừa nhìn thấy một thứ mình chưa từng thấy trước đây, một thứ khiến cậu ta muốn biết thêm, muốn hiểu thêm.
Theresa quay lưng lại với Joy, như thể cậu ta không còn đáng để cô dành thời gian. Như thể những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn gió nhẹ thoáng qua, không đáng để ghi nhớ.
Cô giơ tay lên.
Một luồng ma lực bắn ra từ đầu ngón tay – tạo hình cố định lại Arcanum xung quanh tạo một thứ gì đó từ hư vô. Không khí xung quanh cô lạnh dần – nhưng lần này là cái lạnh của sự sáng tạo, không phải cái lạnh của sự hủy diệt. Những hạt tuyết nhỏ bắt đầu rơi lả tả, nhưng chúng không tan khi chạm đất – chúng kết tụ lại, xếp chồng lên nhau, tạo thành một cấu trúc.
Và từ mặt đất, một ngai vàng bằng băng mọc lên.
Không phải ngai vàng cầu kỳ, lộng lẫy, với những đường chạm khắc tinh xảo và những viên ngọc lấp lánh. Mà là một chiếc ghế đơn giản, chỉ có bốn chân, một mặt ngồi, và một lưng dựa. Nhưng nó toát lên một vẻ đẹp lạnh lùng và đầy quyền uy – vẻ đẹp của những đỉnh núi phủ tuyết, của những dòng sông băng vạn niên, của những thứ tồn tại từ rất lâu và sẽ tồn tại mãi mãi.
Theresa ngồi xuống.
Cô khoanh tay trước ngực, má phồng lên – trông như một đứa trẻ đang giận dỗi. Mái tóc trắng dài xõa trên vai, đôi mắt hổ phách vẫn còn long lanh, nhưng không còn ánh lửa – chỉ còn một chút gì đó rất… con người.
"Ngồi đây đi, Elara," cô nói, vỗ vỗ bên cạnh chiếc ghế. Giọng cô đã trở lại bình thường – ấm áp, thân thiện, như chưa có chuyện gì xảy ra. "Ghế này đủ lớn cho cả hai người ngồi đó."
Elara, vẫn còn run vì những gì vừa xảy ra – run vì sợ, run vì phấn khích, run vì cảm giác được đứng giữa hai cơn bão mà không bị cuốn đi – bước đến, ngồi xuống bên cạnh Theresa.
Cô bé im lặng một lúc, nhìn xuống sàn nhà nơi những vết nứt vẫn còn in hằn, nhìn lên trần nhà nơi những viên đá đã rơi, nhìn quanh khán đài nơi mọi người vẫn đang nhìn họ với đủ loại ánh mắt.
Rồi cô thì thầm:
"Cậu không giận tớ vì xen vào việc của cậu chứ?"
Theresa nhìn Elara.
Đôi mắt hổ phách của cô bỗng dịu lại – như một ngọn lửa đã được dập tắt, chỉ còn lại những tàn than ấm áp, đủ để sưởi ấm một bàn tay, đủ để nấu một ấm trà, đủ để nhìn thấy nhau trong bóng tối.
"Không sao đâu," cô nói. Giọng cô nhẹ nhàng, như tiếng gió thổi qua cánh đồng hoa oải hương. "Có lẽ đầu tôi hơi nóng thật."
Rồi cô bất ngờ kéo Elara vào lòng.
Một cái ôm – không phải cái ôm xã giao của những tiểu thư quý tộc khi gặp nhau trong bữa tiệc, chỉ chạm nhẹ vai rồi lùi ra. Không phải cái ôm an ủi của một người bạn khi người kia khóc – nhẹ nhàng, dè dặt, sợ làm tổn thương.
Mà là cái ôm của một người bạn đang muốn bảo vệ người bạn kia. Mạnh mẽ. Chắc chắn. Không để ai có thể xen vào giữa.
"Gì vậy?!" Elara mặt đỏ ửng lên như quả cà chua, giọng lắp bắp đến nỗi không nói thành lời. Đôi tai vây màu hồng của cô dựng đứng lên, rung rung như hai chiếc lá trước cơn gió mạnh. "Sao cậu lại làm vậy chứ?!"
"Im lặng đi," Theresa nói, giọng vẫn bình thản, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên – một nụ cười nhẹ, không phải để ai thấy, chỉ dành riêng cho chính mình. "Cậu đã bảo vệ tớ. Đến lượt tớ bảo vệ cậu."
Elara không nói gì thêm.
Cô bé chỉ im lặng, dựa đầu vào vai Theresa – nơi có mùi bạc hà và một chút hương của tuyết tan – và để mặc cho trái tim mình đập nhanh hơn một chút.
Cả khán đài đổ dồn ánh mắt về phía Theresa.
Không phải tất cả đều nhìn với cùng một cảm xúc. Mỗi người một vẻ, mỗi người một cách, như những mảnh kính vỡ phản chiếu ánh sáng theo những góc độ khác nhau.
Có ánh mắt hứng th* – những người đã nhìn thấy nhiều thứ trên đời, đã chứng kiến những cuộc chiến giữa các cường giả, đã từng đứng trước những thử thách sinh tử, nhưng chưa thấy ai dám gây chuyện ngay trong ngày đầu nhập học, trước mặt hàng nghìn người, trước mặt các giáo viên, trước mặt cả quản sinh.
Có ánh mắt sợ hãi – những kẻ yếu hơn, những người lần đầu tiên được chứng kiến sức mạnh đích thực của một Thăng Hoa, và họ biết rằng họ không bao giờ muốn đứng đối diện với nó. Họ lùi lại, nép vào ghế, như thể sợ rằng chỉ cần bị ánh mắt của Theresa lướt qua, họ sẽ tan biến.
Có ánh mắt khâm phục – những người hiểu được giá trị của sự dũng cảm, hoặc ít nhất, hiểu được rằng đứng lên bảo vệ bạn mình trước một kẻ mạnh hơn cũng là một dũng khí hiếm có. Họ nhìn Elara – cô bé tộc Sylphid nhỏ bé, mong manh – với ánh mắt tôn trọng.
Có ánh mắt lạnh lùng – những kẻ đã thấy quá nhiều thứ, đã chán ngấy những màn thể hiện sức mạnh, và chỉ muốn kỳ thi bắt đầu để họ có thể chứng minh rằng họ cũng không kém cạnh. Họ không quan tâm đến ai đánh ai, ai thắng ai thua. Họ chỉ quan tâm đến bản thân mình.
Và có ánh mắt khó đọc – như của cô gái tóc đen ngồi khoanh chân trên lan can, như của chàng trai tóc vàng đang dựa vào tường, như của bóng người trong góc tối với đôi mắt tím sâu thẳm. Họ nhìn Theresa không phải như một đối thủ, cũng không phải như một kẻ đáng sợ. Họ nhìn cô như một ẩn số – một biến số chưa được giải, một phương trình chưa có lời đáp.
Ở đằng xa, một cô gái nhút nhát – có lẽ cũng là một trong những thí sinh đặc biệt – ôm lấy hai tai mình, cúi gằm mặt xuống. "Trời ơi, cô ta đáng sợ quá đi…" cô thì thầm, giọng run run, như thể vừa thấy ma. "Mình không muốn đối đầu với cô ta đâu…"
Một chàng trai đang ngồi khoanh chân trên lan can – người mà Theresa đã thấy từ xa – bỗng bật cười. Tiếng cười của cậu ta vang lên, không to, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy. "Thú vị đấy," cậu ta nói, giọng trầm và khàn, nhưng đầy thích thú. "Lâu rồi mới thấy ai đó dám làm loạn ngay trước mặt quản sinh."
Cô gái tóc vàng – vẫn đứng ở đó, nụ cười vẫn nở trên môi. Nhưng ánh mắt cô ấy đã thay đổi. Không còn là sự thân thiện ban đầu – cái thứ thân thiện của một người đang làm nhiệm vụ, của một người đã lặp đi lặp lại công việc này hàng trăm lần. Mà là một thứ ánh nhìn đánh giá – như một vị tướng đang xem xét một tân binh, như một người thợ đang kiểm tra một lưỡi dao mới, như một nhà phê bình đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
"Cô Theresa à," cô ấy nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng có một chút gì đó… cảnh báo? Khuyến khích? Hay đơn giản chỉ là tò mò? "Lần sau, nếu cô muốn đánh nhau, hãy chờ đến phần thi đấu chính thức. Ở đó, sẽ không có ai cản cô đâu."
Theresa nhìn cô quản sinh, gật đầu nhẹ. "Cảm ơn. Tôi sẽ ghi nhớ."
Khi không khí dần ổn định, khi những vết nứt trên sàn đá đã ngừng lan rộng và những ngọn đèn pha lê đã trở lại ánh sáng bình thường, Theresa quay sang Goetia.
"Theodor với Moritz đó không ở đây sao?"
Goetia nhún vai – một cái nhún đầy bất lực, như thể cậu ta đã quá quen với việc phải giải thích về hai người bạn đặc biệt của mình.
"Theodor lúc nãy tôi thấy cậu ấy đang đọc sách ở thư viện. Chắc phải sáng mai cậu ấy mới làm bài kiểm tra riêng cùng chúng ta."
"Vậy sao?" Theresa hỏi, giọng có chút tò mò.
"Còn tên Moritz…" Goetia thở dài, một cái thở dài đầy bất lực của một người đã cố gắng hết sức nhưng thất bại – như thể cậu ta đã gọi điện, đã nhắn tin, đã sai người đến tận phòng, nhưng tất cả đều vô ích. "Hắn ngủ quên rồi. Tôi đã cố gọi hắn dậy mấy lần mà không được."
"Tên đó lúc nào cũng vậy cả" Theresa nói, lắc đầu – một cái lắc đầu vừa bực mình vừa quen thuộc, như thể cô đã nói điều này rất nhiều lần trước đây. "Hắn còn ngủ quên trong chính sinh nhật của mình nữa. Loài của hắn cần ngủ nhiều – sức mạnh của chúng tiêu tốn rất nhiều Arcanum."
Goetia gật đầu đồng tình. Đôi mắt đỏ của cậu ta ánh lên một tia thông cảm – có lẽ cậu ta cũng đã từng phải chờ Moritz giữa trời lạnh, đã từng phải nghe những lời xin lỗi qua quýt, đã từng phải chấp nhận rằng với Moritz, ngủ quan trọng hơn mọi thứ.
"Đúng vậy. Nhưng dù sao, mai cậu ấy sẽ có mặt. Chậm một ngày cũng chẳng sao – với cấp độ của hắn, bài kiểm tra chỉ là thủ tục thôi."
Theresa nhìn ra xa, qua khán đài, qua những hàng ghế, qua những con người đặc biệt đang ngồi ở đó, qua cả khoảng không gian rộng lớn của đại sảnh bên dưới, nơi mười nghìn học sinh đang chờ đợi bài kiểm tra của mình.
"Vậy thì…" cô nói, giọng trầm xuống, nhưng vẫn đủ để Goetia nghe thấy.*"Chúng ta sẽ gặp nhau trên chiến trường."
Goetia mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi, không phải nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý, không phải nụ cười lạnh lùng của kẻ đứng trên cao. Mà là một nụ cười thực sự, có chút ấm áp, có chút mong chờ, như của một người sắp được gặp lại bạn cũ sau nhiều năm xa cách.
"Ừ. Gặp nhau trên chiến trường."
Và trong góc tối xa nhất, nơi ánh sáng không thể chạm tới, đôi mắt tím sâu thẳm vẫn nhìn về phía Theresa – không chớp, không rời, như thể đang ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất về cô.
Bóng người ấy không nói gì. Không cười. Không có bất kỳ phản ứng nào.
Nhưng trong bóng tối, đôi môi khẽ mấp máy – một câu nói không thành lời, một lời tiên tri không ai nghe thấy:
"Calmi… cuối cùng cũng đến rồi."
