Ngày đại hôn đến gần, toàn bộ Linh tộc chìm trong bầu không khí háo hức. Hai tiểu thư sinh cùng một ngày, cùng một bối cảnh gia tộc huy hoàng, lại được hai vị hôn phu thuộc hai đại tộc khác nhau rước đi trong cùng một buổi sáng.
Nhưng chỉ mỗi cô biết rõ: hai con đường phía trước đã đổi vị trí.
Hồ tộc chuẩn bị sính lễ
Từ tinh sơn nhìn xuống, đội đón dâu của Hồ tộc kéo đến trước tiên. Lộng lẫy thật, nhưng so với đội ngũ của Ma tộc trong ký ức kiếp trước, sự xa hoa này vẫn chỉ như sương mỏng.
Một trăm con hồ ly ngũ vĩ chuyển hóa thành hình người, áo bào xanh bạc, tay nâng quà tặng. Trên không trung, các vị linh quan mở ra trận pháp mưa hoa, cố gắng tạo chút thi vị cho đoàn cưới.
Nhưng chẳng có long xa trạm ngọc.
Chẳng có sấm động thiên địa như Ma tộc.
Chẳng có tiếng bước của Ma quân uy trấn thiên hạ.
Cô nhìn cảnh ấy, khoé môi khẽ xê dịch.
Kiếp trước, cô đã từng nghĩ những thứ này là hào quang tột bậc của đời mình.
Kiếp này, nhìn lại chỉ thấy... tầm thường.
Cha mẹ đứng một bên, gương mặt tràn đầy tự hào.
"Con xem đi, muội muội con đúng là có phúc khí."
"Được Hồ vương tương lai rước đi, đời này yên ổn rồi."
Họ nói thế, nhưng ánh mắt vẫn chỉ nhìn về phía muội muội cô.
Muội muội được trang điểm cẩn thận, nhưng ánh mắt thì lóe lên đắc ý.
"Mẫu thân, phụ hoàng, người xem sính lễ của con thế nào? Chẳng phải còn hơn của tỷ tỷ trước kia sao?"
Cô muốn bật cười.
Hơn thật. Nhưng chỉ hơn sính lễ của kiếp trước, khi nàng bị gả đi để làm lá chắn cho một con người bạo lực.
Người duy nhất không biết sự thật… chính là muội muội.
Ma tộc xuất hiện
Trên bầu trời, không gian đột ngột nứt ra. Vết nứt như bị ai đó mạnh tay xé toạc, từng mảnh bóng tối rơi xuống như vụn thuỷ tinh đen.
Cả Linh tộc run rẩy.
"A… Ma tộc… Ma tộc đến rồi."
Khí tức Ma vực tràn ra như thủy triều. Trong chớp mắt, trời đất tối lại, gió quét tung mái ngói, cờ phướn rạp xuống.
Một chiếc chiến xa phủ họa tiết cổ ma, kéo bởi bốn con hắc long, hạ xuống trước cổng Linh tộc.
Trên xe, một bóng người cao lớn từ từ bước xuống.
Áo bào đen viền đỏ lộ vẻ lạnh lẽo tàn nghiệt.
Đôi mắt nhận định thiên hạ, khiến kẻ khác cúi đầu theo bản năng.
Ma Vương.
Kẻ mà cả kiếp trước, nàng chưa từng gặp trực diện.
Kẻ khiến toàn đại lục run sợ.
Kẻ mà muội muội nàng kiếp trước tưởng là thẻ thông hành bước lên ngôi vị.
Muội muội lập tức run cả người:
"Ma… Ma Vương sao lại đến? Không phải người là phu quân của muội sao? Sao lại đến từ… bên kia?"
Cô nhìn muội muội một nhịp.
Muội muội vẫn chưa hiểu.
Kiếp này người được Ma Vương rước… là ai.
Ma Vương đi thẳng đến trước mặt cô, dừng lại một bước.
Không nói lời thừa.
Chỉ hơi cúi đầu, giọng trầm thấp nhưng vang dội như ma âm:
"Trưởng công chúa. Bản vương đến rước nàng."
Bầu không khí toàn bộ Linh tộc nghẹn lại.
Muội muội mặt trắng bệch, suýt ngã xuống.
Cha mẹ lắp bắp:
"Kh… Không phải… muội muội nó… mới là…"
Ma Vương không thèm nhìn họ.
Ánh mắt hắn chỉ đặt trên cô.
Trong đó có sát khí lạnh buốt của Ma giới, nhưng lại khẽ thoáng tia hứng thú khó gọi tên.
"Lên xe."
Không câu nệ, không hoa lệ, không giả bộ ôn nhu.
Nhưng khí thế cuộn trào đủ để san bằng một tộc.
Cô bước lên chiến xa trong sự im lặng tuyệt đối của Linh tộc.
Hai cỗ kiệu. Hai số phận.
Khi nàng đặt chân lên bước cuối cùng, cô ngoái nhìn.
Muội muội đang cắn môi đến bật máu, gương mặt vặn vẹo không tin nổi:
"Tỷ… Tỷ không được sủng ái đâu… Tỷ sẽ bị hành hạ đến chết… Tỷ…"
Những lời ấy, kiếp trước nàng đã nghe, nhưng từ miệng kẻ khác.
Lúc ấy, người bị đánh gần chết lại chính là nàng.
Người sung sướng như tiên lại chính là muội muội.
Cô nhẹ nhàng đáp:
"Vậy muội cứ chờ xem."
Cửa chiến xa đóng lại.
Khoảng trời sáng trước sân Linh tộc dần thu nhỏ trong khe cửa.
Phía đối diện, đoàn rước dâu của Hồ tộc bắt đầu rời đi, phô trương nhưng thiếu khí thế, xa hoa nhưng trống rỗng.
Một bên là chiến xa của Ma tộc rẽ hắc khí xé gió mà đi.
Một bên là kiệu hoa của Hồ tộc lưng chừng trần thế.
Hai chị em.
Hai kiếp nhân duyên.
Hai con đường trái ngược hoàn toàn.
Và từ giờ, mọi thứ mới thực sự bắt đầu.
