CHƯƠNG 1: ĐỪNG YÊU TÔI
"Tôi cần tiền. Còn anh cần một cuộc hôn nhân."
Người đàn ông trước mặt tôi nói câu đó như thể đang bàn một hợp đồng kinh doanh, không phải chuyện cả đời.
Ánh đèn vàng trong quán cà phê hắt lên gương mặt anh — sắc nét, lạnh lùng, không một chút cảm xúc.
Tôi siết chặt tay dưới bàn.
"Bao nhiêu?"
"Một tỷ."
Chỉ hai chữ, nhưng đủ khiến tim tôi lệch một nhịp.
Một tỷ… là cái giá để cứu mẹ tôi.
Tôi nhắm mắt lại trong một giây. Khi mở ra, mọi do dự đã biến mất.
"Đổi lại là gì?"
Anh nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sâu và lạnh.
"Ba năm kết hôn. Không tình cảm. Không can thiệp đời sống riêng của nhau."
Anh dừng lại, như muốn chắc rằng tôi hiểu rõ.
"Trước mặt gia đình tôi, em phải là một người vợ hoàn hảo."
Tôi bật cười khẽ.
"Chỉ vậy thôi?"
"Chỉ vậy thôi."
Tôi gật đầu.
"Được. Tôi đồng ý."
Ba ngày sau, tôi kết hôn.
Không váy cưới lộng lẫy.
Không lời chúc phúc.
Không ai biết… đây chỉ là một cuộc giao dịch.
Đêm tân hôn.
Căn phòng rộng lớn, xa hoa đến mức khiến người ta cảm thấy lạc lõng.
Tôi đứng giữa căn phòng, tay khẽ nắm lấy mép váy ngủ mỏng.
Bình tĩnh. Phải bình tĩnh.
Cạch.
Cánh cửa mở ra.
Anh bước vào.
Vẫn là dáng vẻ đó — cao ráo, chỉnh tề, lạnh lùng như một khối băng không thể tan.
Ánh mắt anh lướt qua tôi, dừng lại một giây, rồi lại trở nên thờ ơ.
"Đừng hiểu lầm."
Giọng anh trầm thấp, không chút cảm xúc.
"Cuộc hôn nhân này… chỉ là giao dịch."
Tôi nhếch môi.
"Anh nghĩ tôi đang mơ mộng à?"
Anh không trả lời.
Chỉ tiến lại gần.
Mỗi bước chân của anh như đè nặng lên không khí, khiến tim tôi vô thức đập nhanh hơn.
Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn một bước.
Anh cúi xuống, hơi thở phả nhẹ bên tai tôi.
"Đừng yêu tôi."
Ba chữ.
Nhẹ như gió.
Nhưng lại lạnh đến tận xương.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Yên tâm."
Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng bất ngờ.
"Tôi không có hứng thú với một người đàn ông lạnh như anh."
Một giây.
Hai giây.
Ánh mắt anh khựng lại.
Lần đầu tiên… tôi thấy trong đó có gì đó dao động.
Nhưng rất nhanh, tất cả lại trở về như cũ — lạnh lẽo, xa cách.
Anh lùi lại.
"Nhớ lời em nói."
Tôi cười nhạt.
"Anh cũng vậy."
Đêm đó, chúng tôi nằm trên cùng một chiếc giường.
Nhưng giữa chúng tôi… là cả một khoảng cách không thể chạm tới.
Tôi không biết…
Người đàn ông từng nói "đừng yêu tôi" ấy —
sẽ có một ngày… phát điên vì chính tôi.
