Dưới đây là bản dịch Chương 44: Cái hồ lớn… lúc nào cũng khiến loài rồng mê mẩn (đã chuyển toàn bộ tiếng gầm sang tiếng Việt):
Chương 44: Cái hồ lớn… lúc nào cũng khiến loài rồng mê mẩn
Băng qua thung lũng, vượt qua đồng cỏ xanh mướt, đi qua vùng đá trống trải…
Đàn Giganotosaurus do Karlo dẫn đầu len lỏi giữa các dãy núi.
Khoảng cách giữa các ngọn núi trở thành lớp che chắn hoàn hảo, giúp chúng tiến vào dãy Rocky Mountains mà không bị con người phát hiện.
Chúng men theo dòng sông tiến về phía nam.
Những cây thông cao lớn che chắn rất tốt cho Long ba và các thành viên khác—
nhưng vì quá dày, lại khiến Karlo dễ bị lộ.
Vì vậy, cả đàn giảm tốc độ, để Karlo "lén lút" di chuyển.
Tiếng nước chảy
"Gừ—"
Katyusha khẽ gầm, lợi dụng âm thanh nước che giấu.
Cả đàn lập tức dừng lại.
Karl gần như hiểu ngay ý—
cúi thấp người, bước nhẹ rời đội hình.
Karlo căng thẳng.
Tăng tối đa "radar sinh học".
Thông tin tràn ngập trong đầu—
não phải hoạt động quá tải.
Nhưng đây là cách an toàn nhất.
Có mùi con người…
nhưng rất xa.
Dấu chân con người đã phủ khắp thế giới.
Ngay cả trong núi cũng không ngoại lệ.
Trước đó, chúng đã băng qua một con đường nhựa hẹp.
Karlo đọc được trên biển báo:
"Canyon Village"
Có vẻ là khu dân cư.
Nhưng số người không nhiều—
và không trùng hướng với chúng.
Vậy Katyusha phát hiện gì?
Karlo nhìn về phía trước—
Katyusha đã bò tới cách khoảng 50 mét.
Tư thế săn mồi.
Cô lặng lẽ tiến về phía đông nam.
Rừng thông ít lá rụng—
chỉ cần tránh cành cây là đủ.
Karlo theo hướng—
và phát hiện:
Một con hươu đi lạc.
Bước chân nặng nề
Katyusha bật lao!
Cơ thể khổng lồ nhưng cực kỳ linh hoạt!
"É—!"
Con hươu hoảng sợ kêu lên.
Nhưng nó không yếu.
Nó đã sống sót trong rừng.
Chỉ là chưa từng thấy con săn mồi nào… to như vậy.
Quay người—
nhảy tại chỗ!
Thân hình thanh thoát bay lên—
né cú cắn chí mạng!
Nó chạy!
Trước đó, Katyusha tiếp cận được là do thuận gió.
Giờ thì không.
Con hươu lao đi giữa rừng.
Nó định quay lại sau—
để ghi nhớ mùi kẻ săn mồi.
Nó ngoái đầu—
Katyusha vẫn đứng đó.
Như đang chờ.
Nó chưa bỏ cuộc?!
Nó đang đợi cái gì—
Đột nhiên—
Một mùi lạ từ phía trước.
Ngay sau đó—
tầm nhìn tối sầm!
Hai bên cơ thể đau nhói!
Nó bị nhấc bổng!
Karl chờ sẵn từ lâu—
cắn trúng!
Lắc vài cái—
kết liễu con mồi.
Cậu ngậm con hươu—
đi về phía Katyusha.
Hai con nhìn nhau—
rồi cùng quay về đàn.
Đưa con mồi cho Karlo.
Karlo hơi bất ngờ.
Hai đứa này… phối hợp khi nào tốt vậy?
Cậu định trách—
nhưng rồi thôi.
Ở đây khác hòn đảo.
Thức ăn không dồi dào.
Không thể ăn no một lần.
Chỉ có thể ăn cơ hội.
Karlo đẩy xác hươu về phía cả đàn.
Ra hiệu:
Các ngươi ăn trước.
Con hươu quá nhỏ.
Chỉ như "thanh năng lượng".
Sau khi bàn bạc—
ai cũng không đói.
Katyusha và Karl chia nhau ăn.
Xong.
Karlo dẫn cả đàn tiếp tục đi.
Có hươu—
nghĩa là môi trường ổn.
Ít nhất đủ cho sinh vật nhỏ sống.
Con người chưa phá nơi này nhiều.
Đó… có lẽ là điều tốt.
Tiếng nước dần nhỏ lại.
Đàn rồng xuyên qua rừng—
băng qua đường—
xuống dốc—
Và—
đến một hồ nước khổng lồ.
Chúng tự động tránh đường.
Để Karlo uống trước.
"Gừ—"
Karlo uống rất lâu.
Từ khi rời tàu—
chưa được uống đàng hoàng.
Sau đó—
cậu ngẩng đầu:
"Gừ—"
Nước an toàn.
Cả đàn mới tiến lại.
Uống nước.
Karlo đứng một bên.
Quan sát xung quanh.
Con đường nhựa bao quanh nửa hồ.
Xa xa—
có cây cầu:
"Fishing Bridge"
Ở lâu sẽ bị phát hiện.
Nhưng đây là nơi nghỉ tốt.
Kafka đã gần cạn sức.
Phải nghỉ.
Karlo chọn phía bên kia hồ—
nhiều rừng thông—
không có đường.
An toàn hơn.
Cả đàn di chuyển.
"Gừ—"
Theo hiệu lệnh—
tất cả nằm xuống.
Chúng đã đi suốt một ngày một đêm.
"Gừ?"
Anh không ngủ sao?
Karlo ngồi giữa đàn.
Nhìn ra hồ.
"Gừ—"
Ta chưa mệt… các ngươi ngủ đi.
Nếu bạn muốn, mình có thể:
Tóm tắt bản đồ hành trình của đàn Karlo (rất hay, giống survival)
Hoặc phân tích chi tiết đoạn chiến thuật săn hươu (rất thông minh kiểu pack hunting)
