Cherreads

Chapter 29 - Chương 29: Tranh Chấp Đỉnh Điểm

Sau lời tuyên bố của Kiếm Lão, vị thế của Lục Vân tại Thiên Kiếm Tông đã thay đổi hoàn toàn chỉ sau một đêm. Nếu như trước đây, người ta nhìn cậu với ánh mắt hoài nghi về một "bình thuốc di động" dựa dẫm sư tôn, thì giờ đây, cậu là "vàng ròng" mà bất cứ vị trưởng lão nào cũng muốn chạm tay vào.

Quảng trường Diễn Võ Trường vốn là nơi tranh cãi gay gắt về tội trạng của Lục Vân, bỗng chốc biến thành một buổi "đấu thầu" nhân tài náo nhiệt nhất trong lịch sử tông môn.

"Tuyết Tông chủ, Lục Vân có Kiếm Tâm, điều đó không sai! Nhưng Kiếm Tâm cần sự mài giũa của vạn loại kiếm chiêu. Vạn Kiếm Phong chúng ta có kho tàng kiếm pháp đồ sộ nhất, để cậu ấy theo ta học một thời gian, chắc chắn sẽ đại thành!" – Trưởng lão Vạn Kiếm Phong bước lên trước, gương mặt đỏ gay vì hào hứng.

"Hừ, kiếm pháp nhiều mà tạp thì có ích gì?" – Trưởng lão Linh Kiếm Phong chen ngang, giọng mỉa mai. "Kiếm của Lục Vân thanh thoát, linh động, hợp với 'Linh Kiếm Tâm Pháp' của phong chúng ta hơn. Nhược Vũ, cô nên để cậu ấy sang chỗ ta rèn luyện bộ pháp."

Ngay cả những vị trưởng lão vốn dĩ giữ thái độ trung lập hoặc từng có ý định trù dập cũng bắt đầu "đổi giọng" ngọt xớt. Họ biết rõ, dạy dỗ được một kẻ có Kiếm Tâm không chỉ là vinh dự, mà sau này khi Lục Vân thành danh, địa vị của Phong đó sẽ nước lên thuyền lên.

Đứng giữa vòng vây của các lão quái vật nghìn năm đang tranh cãi đỏ mặt tía tai, Tuyết Nhược Vũ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Nàng nhìn đám trưởng lão vốn dĩ luôn giữ phong thái tiên phong đạo cốt, nay lại như những bà nội trợ tranh nhau mớ rau ở chợ, lòng không khỏi dâng lên một sự bất lực.

"Các vị trưởng lão, xin giữ tự trọng!" – Tuyết Nhược Vũ lạnh lùng cất tiếng, uy áp Tông chủ khiến đám đông im bặt. "Lục Vân vẫn là đệ tử thân truyền của đỉnh Tuyết Liên. Tuy nhiên... lời của Thái thượng trưởng lão không thể làm ngơ. Để công bằng, ta quyết định: Mỗi ngày trong tuần, Lục Vân sẽ luân phiên đến một Phong để học hỏi về thực chiến và kiến thức bách gia. Nhưng chỉ được quan sát và luận kiếm, không được phép ép cậu ấy đổi sư môn."

Quyết định này cuối cùng cũng làm dịu đi cơn sốt. Thế là, một kế hoạch "chia chác" kỳ lạ được thiết lập. Thứ Hai ở Vạn Kiếm Phong luyện chiêu, Thứ Ba ở Linh Kiếm Phong luyện bộ pháp, Thứ Tư ở Hỏa Vân Phong tìm hiểu về hỏa linh lực... Một lịch trình dày đặc đủ để khiến bất cứ tu sĩ nào cũng phải kiệt sức.

Sau khi đám đông tan đi, Tuyết Nhược Vũ khẽ thở dài, nàng quay đầu nhìn về phía bóng dáng nhỏ bé đang đứng lặng lẽ phía sau mình.

Lục Vân lúc này đã thu liễm hoàn toàn cái uy áp đáng sợ của "Minh Tuyền Cảnh" giả tạo kia. Đôi mắt đỏ thẫm lạnh lẽo khi đối đầu với Trần Hạo biến mất, thay vào đó là đôi mắt đen láy, trong veo và đầy vẻ nhu thuận. Cậu đứng đó, hai tay chắp lại, trông ngoan ngoãn như một đứa trẻ chưa từng biết đến giết chóc.

Tuyết Nhược Vũ bước tới, bàn tay thanh mảnh khẽ đặt lên mái tóc đen của cậu, nhẹ nhàng xoa nhẹ.

"Vất vả cho con rồi. Những ngày tới sẽ không dễ dàng đâu." – Giọng nàng dịu dàng đến lạ kỳ, chỉ dành riêng cho một mình cậu.

Lục Vân khẽ dụi đầu vào tay sư tôn, vẻ mặt đầy sự ỷ lại và ngây thơ: "Sư tôn đừng lo, con sẽ học hỏi thật tốt để không làm người xấu mặt. Chỉ cần chiều về con vẫn được lên đỉnh Tuyết Liên nhìn người luyện kiếm là được rồi."

Cảnh tượng này nếu để đám đệ tử nội môn nhìn thấy, chắc chắn sẽ có người thổ huyết vì kinh ngạc. Một "Sát thần" vừa búng tay bẻ kiếm, một kẻ mang sát khí khiến dã thú kinh hãi, giờ đây lại đang nũng nịu như một đứa trẻ bình thường nhất. Lục Vân chỉ thực sự là một đứa trẻ khi đứng trước mặt người duy nhất cậu tin tưởng.

Tuy nhiên, sự ngây thơ ấy lập tức biến mất khi Lục Vân rời khỏi đỉnh Tuyết Liên để bắt đầu ngày huấn luyện đầu tiên tại Vạn Kiếm Phong.

Trên đường đi, khi gặp lại những đệ tử từng có ý định hãm hại mình hoặc những kẻ vẫn còn nhìn cậu bằng ánh mắt căm ghét ngầm, khuôn mặt Lục Vân lập tức phủ một lớp băng giá. Cậu không nói một lời, ánh mắt lạnh nhạt đến cực điểm, lướt qua họ như lướt qua những vật vô tri vô giác. Sự khinh miệt thầm lặng đó còn đáng sợ hơn cả lời sỉ nhục.

Cậu phân biệt rất rõ ràng: Với sư tôn, cậu là đồ đệ. Với người ngoài và đặc biệt là kẻ thù, cậu là một thanh kiếm sắc bén không có tình người.

Tại cổng Vạn Kiếm Phong, một thiếu niên với đôi mắt sắc lẹm, lưng đeo trọng kiếm, đang đứng chắn giữa đường. Hắn không thuộc nhóm của Trần Hạo, mà là một thiên tài kín tiếng từ ngoại môn vừa được thăng cấp, ánh mắt hắn tràn đầy chiến ý khi nhìn thấy Lục Vân.

"Lục Vân, ta đã đợi ngươi rất lâu."

Lục Vân dừng bước, ánh mắt lạnh lẽo chạm vào đối thủ mới. Một cuộc tranh chấp mới lại bắt đầu, và lần này, nó không chỉ là diễn võ, mà là sự khẳng định vị thế giữa những thiên tài thực thụ.

More Chapters