Cherreads

Chapter 28 - Chương 28: Sự Chú Ý Của Thái Thượng Trưởng Lão

Trong khi vạn người tại Diễn Võ Trường còn đang đắm chìm trong sự kinh ngạc trước khí độ của Lục Vân, thì tại những vùng cấm địa thâm sâu nhất của Thiên Kiếm Tông, nơi mây mù vĩnh cửu bao phủ và linh khí nồng đậm đến mức hóa lỏng, có những đôi mắt đã nhắm nghiền hàng trăm năm bỗng nhiên đồng loạt mở ra.

Tại Kiếm Trủng – nơi an nghỉ của vạn thanh tàn kiếm, một ông lão với mái tóc bạc trắng dài chạm đất, thân hình gầy gò như một thân cây khô héo, đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn. Ông là Kiếm Lão, vị Thái thượng trưởng lão già nhất tông môn, người đã đạt đến cảnh giới mà người đời chỉ có thể ngước nhìn. Suốt hai trăm năm qua, ông chưa từng rời khỏi Kiếm Trủng, tâm trí sớm đã hòa làm một với vạn kiếm xung quanh.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Lục Vân ngâm lên hai câu thơ và búng tay bẻ gãy thanh kiếm của Trần Hạo, hàng vạn thanh tàn kiếm trong Kiếm Trủng bỗng nhiên rung động kịch liệt. Chúng phát ra tiếng kêu u u trầm mặc, không phải là sự sợ hãi, mà là sự cộng hưởng, như thể đang chào đón một vị quân vương mới vừa thức tỉnh.

"Hửm?"

Kiếm Lão khẽ mở mắt. Đôi mắt ông không có con ngươi, chỉ có hai luồng kiếm quang rực rỡ xuyên thấu hư không. Tầm mắt của ông vượt qua nghìn trùng vách đá, trực tiếp khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé đang chậm rãi bước đi trên Diễn Võ Trường.

Cùng lúc đó, tại Huyền Băng Động phía sau đỉnh Tuyết Liên, một lão bà với dung mạo trẻ trung nhưng đôi mắt chứa đựng sự tang thương của nghìn năm lịch sử cũng khẽ thu hồi linh lực. Bà là Băng Phượng Thái Thượng, sư thúc tổ của Tuyết Nhược Vũ.

"Nhược Vũ quả nhiên không nhìn lầm người." Bà khẽ thầm thì, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân. "Nhưng đứa trẻ này... nó không chỉ đơn giản là thiên tài."

Các vị lão tổ ẩn cư, những người đã đạt đến trình độ nhìn thấu bản chất của sinh mệnh, đều nhận ra một điều kinh khủng. Điều khiến Lục Vân đánh bại đám đệ tử nội môn không phải là Ngưng Khí tầng năm, cũng chẳng phải là chiêu thức cơ bản. Mà đó là "Kiếm Tâm".

Trong tu tiên giới, thiên phú linh căn có thể dùng đan dược để bù đắp, công pháp có thể dùng thời gian để tôi luyện, nhưng Kiếm Tâm là thứ thuộc về linh hồn, nghìn năm khó gặp một người. Một kẻ sở hữu Kiếm Tâm, tâm trí họ chính là kiếm, huyết quản họ là kiếm, ý chí họ là kiếm. Thanh kiếm trong tay họ không còn là vật ngoài thân, mà là sự kéo dài của sinh mệnh.

"Nhìn cách nó cầm kiếm gỗ, nhìn cách nó không dùng linh lực mà vẫn điều khiển được quỹ đạo của đối phương..." Kiếm Lão tại Kiếm Trủng lẩm bẩm, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt già nua. "Đó là cảnh giới 'Tâm trung hữu kiếm' (Trong lòng có kiếm). Đứa trẻ này, tâm nó tịnh như mặt hồ, ý nó sắc như sương muối. Nó không giết người bằng lực, mà nó bẻ gãy ý chí đối phương bằng chính sự thuần túy của Đạo."

Sự chú ý của các Thái thượng trưởng lão không chỉ đơn giản là sự tò mò. Tại Thiên Kiếm Tông, từ sau khi vị tổ sư khai sơn lập phái qua đời, chưa từng có ai thực sự chạm đến tầng sâu nhất của Thiên Kiếm Quyết. Mọi người đều cho rằng đó là do linh căn không đủ, do linh khí thời đại suy vi. Nhưng hôm nay, nhìn thấy Lục Vân, các vị lão tổ mới hiểu ra: Họ thiếu một cái "Tâm" thuần nhất.

Trên Diễn Võ Trường, các trưởng lão đương nhiệm vẫn còn đang tranh cãi về việc xử phạt hay khen thưởng Lục Vân, thì bỗng nhiên, một luồng uy áp mênh mông như biển cả, cổ xưa như hồng hoang từ trên trời giáng xuống.

Toàn bộ mọi người, kể cả Nhị trưởng lão đang hằn học, đều cảm thấy đầu gối mềm nhũn, đồng loạt quỳ sụp xuống đất.

"Cung nghênh Thái thượng trưởng lão!" Tiếng hô vang vọng khắp tông môn.

Một đạo hư ảnh mờ ảo của Kiếm Lão xuất hiện giữa không trung, sừng sững trên đỉnh đầu Lục Vân. Tuy chỉ là một luồng thần niệm phân thân, nhưng sự hiện diện của ông khiến cả trời đất như bị ngưng đọng.

Lục Vân dừng bước. Cậu cảm nhận được luồng sức mạnh khủng khiếp đang bao trùm lấy mình, nhưng lạ thay, cậu không hề sợ hãi. Kiếm Tâm trong lồng ngực cậu khẽ rung lên, phát ra một sự đồng điệu kỳ diệu với vị lão nhân trên không trung. Cậu bình thản ngẩng đầu, chắp tay hành lễ theo đúng lễ nghi đệ tử:

"Đệ tử Lục Vân, tham kiến Thái thượng trưởng lão."

Kiếm Lão nhìn sâu vào đôi mắt đỏ thẫm nhàn nhạt của Lục Vân, cảm nhận được sát khí từ Huyết Lang Cốc và sự thanh tịnh của Thái Thượng Vong Cơ đang chung sống hòa bình trong đứa trẻ này. Ông gật đầu tán thưởng, giọng nói trầm hùng vang vọng:

"Tốt! Một câu 'Nhất tâm cầm kiếm giữ công đạo', một cái 'Kiếm Tâm' bất nhiễm trần ai. Thiên Kiếm Tông ta im hơi lặng tiếng đã lâu, cuối cùng cũng chờ được một mầm non có thể gánh vác đại nghiệp."

Ông quay sang nhìn các vị trưởng lão đang quỳ dưới đất, giọng nói trở nên lạnh lẽo: "Từ nay về sau, việc tu luyện của Lục Vân, ngoại trừ Tuyết Nhược Vũ, bất kỳ ai cũng không được can thiệp. Kẻ nào dùng mưu hèn kế bẩn cản trở đường kiếm của nó, chính là kẻ thù của lão phu!"

Cả tông môn chấn động. Lời nói của Thái thượng trưởng lão chẳng khác nào một đạo thánh chỉ, chính thức đặt Lục Vân lên một vị trí bất khả xâm phạm. Nhị trưởng lão tái mặt, mồ hôi chảy ròng ròng, biết rằng kế hoạch trù dập Lục Vân từ nay đã hoàn toàn phá sản.

Kiếm Lão nhìn Lục Vân lần cuối, khẽ mỉm cười: "Tiểu tử, cố gắng luyện kiếm. Khi nào ngươi đạt đến Minh Tuyền Cảnh, hãy đến Kiếm Trủng tìm ta. Có một thanh kiếm... đã chờ chủ nhân của nó quá lâu rồi."

Hư ảnh tan biến, áp lực biến mất, nhưng dư chấn mà nó để lại thì vĩnh viễn không phai nhòa. Lục Vân đứng đó, giữa muôn vàn ánh mắt kính sợ và sùng bái. Cậu biết, từ giây phút này, con đường của cậu đã không còn chỉ là sự trả ơn cho sư tôn, mà đã mang trên vai kỳ vọng của những bậc tiền bối nghìn năm. Cậu siết chặt thanh kiếm gỗ, ánh mắt hướng về phía đỉnh Tuyết Liên, nơi sư tôn đang lặng lẽ quan sát mình.

More Chapters