Máu từ vết chém trên vai Lục Vân vẫn rỉ ra, thấm đẫm một mảng lớn vạt áo trắng, sắc đỏ rực rỡ đến gai người. Cánh tay cầm kiếm của cậu khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tiêu hao linh lực quá lớn khi phải liên tục đối đầu với những đòn công kích mãnh liệt của tu sĩ Minh Tuyền tầng 3 cùng bầy âm binh vô tận.
Tên thủ lĩnh ma tu càng đánh càng hăng, khuôn mặt hốc hác của hắn vặn vẹo trong sự phấn khích tột độ. Hắn liếm vệt máu trên lưỡi đao răng cưa, cười khanh khách:
"Vùng vẫy đi! Tiểu tử Thiên Kiếm Tông, linh huyết của ngươi đang sôi sục, đó chính là thứ gia vị tuyệt vời nhất cho mẻ Huyết Đan này!"
Hắn lại vung đao, một luồng hắc khí hình bán nguyệt xé toạc không khí lao về phía Lục Vân. Lục Vân cắn răng, vận linh lực vào vỏ kiếm để chống đỡ.
Bầm!
Lực chấn động mạnh đến mức Lục Vân cảm thấy lồng ngực mình như bị búa tạ nện vào, cổ họng ngọt lịm, một ngụm máu tươi trào ra khóe miệng. Cậu bị đẩy lùi thêm mười trượng, lưng đập mạnh vào một cột đá trong quảng trường. Bầy âm binh thấy con mồi bị thương liền hú hét, chúng lướt đi trên mặt đất như những bóng ma, thu hẹp vòng vây.
Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, khi ý chí chiến đấu của Lục Vân đang bị đẩy đến giới hạn của sự cực đoan, một luồng khí tức thanh khiết, dịu dàng bỗng chốc hiện lên trong tâm trí cậu. Đó là hơi ấm từ bàn tay của Tuyết Nhược Vũ, là hương trà nhạt nhòa trên đỉnh Tuyết Liên, và đặc biệt là giọng nói trầm thấp đầy nghiêm nghị của nàng trước khi cậu xuống núi:
"Lục Vân, thế gian này rộng lớn, kẻ mạnh hơn con nhiều vô số kể. Kiếm đạo là bất khuất, nhưng không có nghĩa là ngu muội. Nhớ kỹ, nếu gặp phải kẻ địch không thể chống lại, đánh không lại thì phải chạy. Giữ được mạng sống mới có thể nhìn thấy tương lai. Với ta, con còn sống quan trọng hơn mọi vinh quang của Thiên Kiếm Tông."
Lục Vân sực tỉnh. Đôi mắt đỏ thẫm vốn đang bùng lên hỏa diễm của sự liều mạng bỗng chốc thu liễm lại, trở nên bình thản lạ thường. Đúng vậy, cậu mới mười bốn tuổi, cậu chỉ mới đột phá Minh Tuyền tầng 1. Việc đối đầu trực diện với một kẻ lão luyện tầng 3 giữa trận pháp của hắn là hành động thiếu khôn ngoan.
Ta không thua vì tu vi, ta chỉ đang chọn cách thắng thông minh hơn.
Ngay lập tức, Lục Vân thay đổi trạng thái. Cậu không còn tỏa ra khí thế bạo liệt của dung nham nữa, mà bắt đầu thở dốc một cách nặng nề, cơ thể hơi lảo đảo như thể linh lực đã cạn kiệt. Cậu nhìn tên thủ lĩnh ma tu với vẻ mặt đầy "tuyệt vọng", giọng nói run rẩy:
"Ngươi... ngươi dám giết đệ tử Thiên Kiếm Tông, sư tôn ta sẽ không tha cho ngươi!"
"Sư tôn ngươi?" Tên ma tu cười ngạo nghễ, bước chân càng thêm chủ quan. "Chờ bà ta đến thì ngươi đã thành phân bón cho lũ âm binh này rồi! Chết đi!"
Hắn ra lệnh cho toàn bộ âm binh đồng loạt lao lên dứt điểm. Chính vào giây phút tất cả đám quỷ vật ấy cùng ập tới, Lục Vân đột ngột hành động. Cậu không lùi mà tiến, nhưng không phải để tấn công, mà là dùng chút linh hỏa cuối cùng bùng nổ dưới chân tạo ra một làn khói lửa mịt mù.
Vút!
Trong làn khói, thân ảnh Lục Vân nhẹ như một sợi lông hồng, vận hành bộ pháp thoát tục đến mức cực hạn. Cậu không chạy thẳng ra cổng trấn, mà lao về phía khu rừng già rậm rạp phía sau Trấn Lâm Hà.
"Muốn chạy? Nằm mơ!" Tên thủ lĩnh ma tu gầm lên. Hắn không muốn mất đi miếng mồi ngon này. Hắn lập tức thu hồi chiếc vạc đồng và ra lệnh cho đám thuộc hạ còn lại: "Đuổi theo! Hắn đã kiệt sức rồi, không chạy được xa đâu!"
Lục Vân lướt đi giữa những tán cây cổ thụ, Tiểu Hỏa nhỏ bé cũng nhanh chóng nhảy lên vai cậu, bộ lông trắng muốt của nó hòa vào màn sương rừng. Lục Vân cố tình để lại những dấu chân loạng choạng, những vệt máu giả trên lá cây để dẫn dụ kẻ địch.
Khi đã tiến sâu vào trong rừng, nơi địa hình trở nên hiểm trở với những khe vực và hốc đá, Lục Vân mới bắt đầu kế hoạch thực sự của mình. Cậu biết rằng trong rừng rậm, số lượng đông không còn là lợi thế. Đám âm binh to lớn, vụng về bắt đầu bị kẹt lại bởi những dây leo và rễ cây chằng chịt.
Khoảng cách giữa tên thủ lĩnh và đám tay sai dần dần bị giãn ra. Tên thủ lĩnh vì quá nôn nóng và tự tin vào tu vi tầng 3 nên đã một mình vượt lên trước, bỏ xa bầy âm binh phía sau.
Lục Vân đứng lại trên một cành cây cao, hơi thở dần trở nên ổn định. Vết thương trên vai tuy vẫn đau, nhưng nhờ đan dược trong nhẫn trữ vật, máu đã ngừng chảy. Cậu nhìn bóng đen đang lao tới từ phía dưới với ánh mắt lạnh lẽo của một thợ săn đang nhìn con mồi sập bẫy.
"Sư tôn, người dặn con chạy để giữ mạng... nhưng con chạy là để tìm một vị trí tốt nhất để rút kiếm."
Lục Vân chậm rãi đặt tay lên chuôi kiếm gỗ sồi. Lúc này, cậu không còn là kẻ "kiệt sức" vừa chạy trốn. Khí chất của một Giám sát tối cao, của một kẻ mang trong mình linh tuyền dung nham bắt đầu cô đọng lại, chuẩn bị cho một đòn phản công chí mạng. Kẻ địch đã bị tách lẻ, sân khấu này giờ đây chỉ còn thuộc về cậu và tên ma tu tội lỗi kia.
