Cherreads

Chapter 49 - Chương 49: Phản Công Chớp Nhoáng

Bóng đen của tên thủ lĩnh ma tu lướt đi vùn vụt giữa những tán lá rừng rậm rạp. Hắn thở dốc vì hưng phấn, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào những vệt máu rải rác trên nền cỏ khô. Theo cảm nhận của hắn, khí tức của Lục Vân đang ngày càng yếu ớt, rối loạn – một dấu hiệu rõ ràng của kẻ đã cạn kiệt linh lực và đang hấp hối.

"Chạy đi! Cứ chạy đi tiểu súc sinh!" Tên ma tu gào lên, giọng nói khản đặc đầy tà ác. "Trong khu rừng này, không có sư tôn nào cứu được ngươi đâu!"

Hắn nhìn thấy bóng dáng trường bào trắng của Lục Vân đang tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ lớn, thanh kiếm gỗ rơi bên cạnh, đôi vai run rẩy như không còn sức lực để đứng vững. Tên ma tu hạ cánh xuống mặt đất, thanh đao răng cưa kéo lê trên đá tạo ra những tia lửa xẹt xẹt đầy vẻ đe dọa. Hắn bước lại gần một cách chậm rãi, sự cảnh giác cuối cùng cũng bị lòng tham và vẻ ngoài "tàn tạ" của Lục Vân đánh lừa.

"Kết thúc rồi." Tên ma tu giơ cao thanh đao, chuẩn bị chém xuống đầu thiếu niên.

Vào đúng khoảnh khắc lưỡi đao vung lên cao nhất, để lộ ra sơ hở nơi lồng ngực, Lục Vân đột ngột ngẩng đầu. Đôi mắt cậu không hề có sự tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người của một kẻ làm chủ cuộc chơi.

"Ngươi sai rồi. Kẻ kết thúc là ngươi."

Oành!

Linh lực hỏa hệ nén ép suốt từ lúc bắt đầu chạy trốn bỗng chốc bùng nổ dữ dội. Lục Vân không hề kiệt sức, mà trái lại, cậu đã dùng Thái Thượng Vong Cơ để điều động toàn bộ linh lực từ hồ linh tuyền dung nham lên đến đỉnh điểm.

Cậu vồ lấy thanh kiếm gỗ, nhưng lần này cậu rút kiếm ra khỏi vỏ. Một tiếng ngân vang sắc lạnh như tiếng rồng ngâm xé toạc màn đêm của rừng già.

"Kiếm ý dung nham: Thanh Liên Dung Nham!"

Thanh kiếm gỗ vốn đơn sơ, nay được bao phủ bởi một lớp dung nham lỏng đỏ rực, xoáy tròn tạo thành hình dáng một đóa hoa sen xanh thẳm mang nhiệt độ hủy diệt. Lục Vân xoay người, một chiêu "Xuyên Tâm Kiếm" đâm thẳng ra với tốc độ vượt xa mọi giới hạn mà tên ma tu có thể tưởng tượng.

Phập!

Thanh kiếm gỗ rực lửa đâm xuyên qua lớp hộ thể ma khí mỏng manh, cắm ngập vào giữa lồng ngực của tên thủ lĩnh ma tu. Hắn trừng lớn mắt, thanh đao răng cưa rơi xuống đất vang lên một tiếng "keng" lạnh lẽo. Hắn không thể tin được, một tên Minh Tuyền tầng 1 lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh thiên động địa đến nhường này.

"Ngươi... ngươi giả vờ..." Tên ma tu lắp bắp, máu đen phun ra từ miệng.

"Quá muộn để hối hận rồi." Lục Vân lạnh lùng nói, tay phải xoay mạnh chuôi kiếm.

Ngay lập tức, đóa Thanh Liên Dung Nham ở đầu mũi kiếm bùng nổ ngay bên trong cơ thể tên ma tu. Linh lực hỏa hệ bạo liệt như dung nham núi lửa phun trào, tàn phá mọi kinh mạch, nội tạng và cả đan điền của hắn.

Bùm!!!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể tên ma tu. Những tia lửa xanh biếc xuyên qua từng lỗ chân lông, qua đôi mắt và hốc miệng của hắn. Chỉ trong một chớp mắt, cơ thể tên thủ lĩnh Minh Tuyền tầng 3 bị hỏa diễm của Thanh Liên thiêu rụi từ trong ra ngoài.

Hắn thậm chí không kịp hét lên một tiếng thảm thiết cuối cùng. Toàn bộ cơ thể tên ma tu bị ngọn lửa bạo liệt làn tỏa, hóa thành một ngọn đuốc sống rực sáng cả góc rừng rồi tan biến thành tro bụi đen kịt, tiêu tán trong gió.

Lục Vân thu kiếm, tra lại vào vỏ. Cậu thở hắt ra một hơi, sắc mặt hơi tái đi do việc bộc phát linh lực quá mức. Tiểu Hỏa từ trên cây nhảy xuống, khẽ kêu lên "Auu" như một lời khen ngợi dành cho chủ nhân.

Dưới đống tro tàn của tên ma tu, một vài vật phẩm không bị thiêu cháy rơi vãi trên mặt đất. Lục Vân tiến lại gần, ánh mắt cậu bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng khi nhìn thấy một vật nằm giữa đám tàn tro. Trận chiến này đã kết thúc, nhưng một bí mật khủng khiếp hơn dường như chỉ mới bắt đầu lộ diện.

More Chapters