Đứng trước cửa rừng rậm, Lục Vân nhìn tấm lệnh bài đen kịt trên tay, lòng nặng trĩu. Cậu biết rằng nếu cứ thế này mà hùng hổ xông về tông môn, những con cáo già như Nhị trưởng lão sẽ lập tức thủ tiêu mọi bằng chứng. Để nhổ tận gốc cái ung nhọt này, cậu cần bằng chứng đanh thép hơn cả một tấm lệnh bài vô danh.
Lục Vân quyết định không về ngay. Cậu dành ra năm ngày để thực hiện một kế hoạch táo bạo.
Vận dụng một bí pháp ẩn giấu khí tức mà cậu vô tình ngộ được trong bốn năm bế quan tại Thâm Uyên Kiếm Động — một loại tâm pháp dựa trên trạng thái "Vô Ngã" của Thái Thượng Vong Cơ — Lục Vân hoàn toàn hòa nhập vào môi trường xung quanh. Lúc này, khí tức của cậu không khác gì một ngọn cỏ, một hòn đá. Ngay cả những cao thủ Kim Đan cảnh (vượt xa cậu 3 đại cảnh giới) nếu không dùng thần thức quét thật kỹ cũng khó lòng phát hiện ra sự tồn tại của cậu.
Theo Dấu Ma Quang
Dò theo tàn dư ma khí cực nhạt còn sót lại trên thi thể tên thủ lĩnh, Lục Vân lặng lẽ bám theo. Cậu băng qua những hang hốc âm u, tiến sâu vào một thung lũng bị sương mù bao phủ quanh năm — U Hồn Cốc.
Tại đây, nấp sau một vách đá cao, đôi mắt đỏ thẫm của Lục Vân thu hẹp lại khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng đối diện với một nhóm hắc bào nhân. Đó chính là Đại đệ tử của Nhị trưởng lão, kẻ vốn được coi là gương mặt ưu tú của nội môn.
"Trưởng lão dặn, Lục Vân chắc chắn đã chết dưới tay các người. Số linh thạch và đan dược đợt tới sẽ được chuyển vào mỏ phía Tây. Nhớ kỹ, khi Tông chủ rời đi lần nữa, các người phải đồng loạt ra tay chiếm lấy Kiếm Trủng!"
Tên ma tu gật đầu cười lạnh: "Nhị trưởng lão đúng là biết nhìn xa trông rộng. Thiên Kiếm Tông này sớm muộn cũng thuộc về chúng ta."
Mọi chuyện đã rõ ràng. Nhị trưởng lão không chỉ bán đứng tài nguyên mà còn đang mưu đồ dâng hiến cả thánh địa Kiếm Trủng cho ma đạo để đổi lấy quyền lực. Lục Vân siết chặt nắm đấm, nhưng cậu không ra tay. Cậu cần đưa thông tin này về cho sư tôn.
Hành Trình Trở Về
Lục Vân chạy một mạch không nghỉ suốt ba ngày đêm. Linh tuyền dung nham trong người cậu vận chuyển đến mức tối đa, đẩy tốc độ lên đến cực hạn. Khi bóng dáng uy nghiêm của Thiên Kiếm Tông hiện ra dưới ánh ban mai, Lục Vân dừng lại, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp thở.
Cậu cởi bỏ bộ trường bào rách nát thấm máu, thay bằng một bộ y phục đệ tử bình thường, thu liễm mọi sát khí. Lục Vân thong thả bước qua cổng tông môn với vẻ mặt của một đệ tử vừa kết thúc chuyến lịch luyện bình thường, thỉnh thoảng còn mỉm cười chào hỏi những đệ tử tuần tra. Sự "bình thường" này khiến những cặp mắt ma tu đang lẩn trốn trong bóng tối không mảy may nghi ngờ.
Cậu tiến thẳng về phía đỉnh Tuyết Liên, đi qua những hành lang dài mà không dừng lại ở bất cứ đâu.
Điện Tông Chủ: Sự Thật Lộ Diện
Vừa bước vào điện, mùi hương tuyết liên quen thuộc ập đến khiến tâm trí Lục Vân nhẹ nhõm phần nào. Tuyết Nhược Vũ đang ngồi phía sau bức màn rèm, cảm nhận được hơi thở của đồ đệ, nàng khẽ lên tiếng:
"Vân nhi? Con về sớm hơn ta tưởng."
Lục Vân không đáp lời ngay, cậu quỳ xuống, dùng linh lực khóa chặt không gian xung quanh điện để tránh bị nghe lén, rồi nghiêm nghị nói:
"Sư tôn, đệ tử có việc đại sự bẩm báo."
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng và vết sẹo chưa lành trên vai Lục Vân, Tuyết Nhược Vũ lập tức bước ra khỏi rèm, đôi mày thanh tú nhíu lại đầy lo lắng. Lục Vân nhanh chóng kể lại toàn bộ sự việc: từ trận chiến với ma tu, tấm lệnh bài nội môn cho đến những gì cậu tai nghe mắt thấy tại U Hồn Cốc.
"Nhị trưởng lão..." Tuyết Nhược Vũ trầm giọng, một luồng hàn khí kinh người bộc phát từ người nàng khiến nhiệt độ trong điện giảm xuống điểm đóng băng. "Hắn thật sự dám phản bội tông môn, cấu kết với ma đạo để hại con."
"Sư tôn, chúng ta không thể rút dây động rừng ngay lúc này," Lục Vân can ngăn. "Con đã phát hiện ra chúng có nội ứng ở nhiều vị trí. Chúng ta cần triệu tập các vị trưởng lão đáng tin cậy nhất để lập kế hoạch thanh trừng."
Ngay trong đêm đó, một cuộc họp bí mật được diễn ra tại đỉnh Tuyết Liên. Ngoài Tuyết Nhược Vũ và Lục Vân, chỉ có Kiếm Lão, Băng Phượng Thái Thượng và ba vị trưởng lão chấp pháp trung thành tuyệt đối có mặt. Những trưởng lão đang bị nghi ngờ hoặc có quan hệ thân cận với Nhị trưởng lão đều bị gạt ra ngoài.
Lục Vân đặt tấm lệnh bài đen kịt lên bàn đá. Ánh sáng từ lệnh bài phản chiếu lên khuôn mặt già nua đầy nộ khí của các vị sư tổ.
"Gan trời! Đúng là gan trời!" Kiếm Lão đập bàn đứng dậy, kiếm ý quanh thân rít gào. "Thiên Kiếm Tông ta lập tông mấy ngàn năm, chưa từng có loại sỉ nhục này!"
Tuyết Nhược Vũ nhìn Lục Vân, trong ánh mắt nàng không chỉ có sự lo lắng mà còn có một niềm tin mãnh liệt.
"Lục Vân, con là Giám sát tối cao. Cuộc thanh trừng này, ta giao cho con quyền chỉ huy đệ tử nội môn trung thành. Ta và các sư tổ sẽ trấn áp những kẻ cầm đầu. Chúng ta sẽ để chúng tưởng rằng âm mưu đang thành công, rồi sau đó..."
Lục Vân đứng thẳng người, tay nắm chuôi kiếm gỗ sồi, ánh mắt rực lửa dung nham:
"Sau đó, con sẽ khiến máu của ma tu nhuộm đỏ cổng tông môn làm lễ tế cho những người dân làng đã khuất."
Màn đêm của Thiên Kiếm Tông vẫn yên tĩnh, nhưng dưới sự yên tĩnh ấy là một lưỡi kiếm sắc bén đang được mài dũa, sẵn sàng chém xuống đầu những kẻ phản bội.
