Cherreads

Chapter 50 - Chương 50: Sự Thật Kinh Hoàng

Khói đen từ thi thể bị thiêu rụi của tên thủ lĩnh ma tu dần tan biến trong không khí lạnh lẽo của rừng sâu. Lục Vân đứng lặng hồi lâu, lồng ngực vẫn còn phập phồng sau cú dứt điểm nghẹt thở. Cậu cúi xuống, dùng vỏ kiếm gỗ khẽ gạt lớp tro tàn còn nóng hổi. Dưới sức nóng khủng khiếp của Thanh Liên Dung Nham, hầu hết đồ đạc của tên ma tu đã hóa thành bụi, nhưng vẫn còn một vài vật phẩm chịu được nhiệt độ cao rơi lại.

Đầu tiên là một túi trữ vật màu đen cũ kỹ, bên trong chứa đầy những viên Huyết Đan tanh tưởi và một ít linh thạch ám muội. Tuy nhiên, thứ khiến đồng tử của Lục Vân co rụt lại là một vật thể bằng kim loại, đen xạm đi vì ma khí nhưng vẫn còn giữ nguyên hình dáng đặc trưng.

Cậu nhặt nó lên. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Tấm Lệnh Bài Nhuốm Đen

Đó là một tấm Lệnh bài Nội môn của Thiên Kiếm Tông.

Bình thường, lệnh bài này sẽ tỏa ra kiếm khí chính trực và có màu bạc sáng loáng. Thế nhưng, tấm lệnh bài trên tay Lục Vân giờ đây đã bị nhuốm đen một cách tà ác, những hoa văn hình kiếm bị những đường rãnh ma công ăn mòn, tỏa ra một mùi hôi thối khó chịu. Điều đáng sợ nhất chính là tên của người sở hữu khắc ở mặt sau đã bị cố tình mài nhẵn, nhưng dấu ấn linh hồn của Thiên Kiếm Tông thì không thể giả mạo.

"Lệnh bài nội môn... Tại sao một tên ma tu luyện Huyết Đan lại có được thứ này?"

Lục Vân siết chặt tấm lệnh bài trong tay, cảm nhận được một âm mưu khổng lồ đang bao trùm lấy tông môn. Cậu nhớ lại những gì đã xảy ra trước khi bế quan. Tại sao Huyết Sát Môn lại biết rõ hành tung của cậu? Tại sao nội bộ lại dễ dàng lục đục khi sư tôn vắng mặt?

Một luồng suy nghĩ sắc bén xẹt qua trí não cậu. Lục Vân nhớ lại những lời đồn đại ác ý trong tông môn suốt mấy năm qua. Những lời nói rằng cậu là "kẻ ăn đan dược như ăn cơm", rằng tu vi của cậu hoàn toàn là do thuốc chất đống mà thành chứ không phải nhờ khổ luyện.

Manh Mối Từ Phe Nhị Trưởng Lão

"Nhị trưởng lão..." Lục Vân trầm giọng, ánh mắt trở nên lạnh lẽo tột độ. "Thì ra là vậy."

Cậu bắt đầu chắp vá những mảnh ghép của sự thật. Những lời đồn về việc cậu lạm dụng đan dược không chỉ đơn thuần là sự ghen tỵ của đám đệ tử. Đó là một cái bẫy thông tin.

Bằng cách rêu rao rằng Lục Vân và Tông chủ Tuyết Nhược Vũ đang tiêu tốn một lượng tài nguyên khổng lồ của tông môn để "đắp" tu vi cho một đứa trẻ, nhị trưởng lão đã tạo ra một cái cớ hợp lý để các thế lực bên ngoài — như đám ma tu này — dòm ngó vào kho tài nguyên và mỏ linh thạch của tông môn. Hơn thế nữa, chúng muốn dụ Lục Vân và sư tôn rời khỏi sự bảo vệ của đại trận tông môn, tiến vào các khu vực lịch luyện để chúng dễ bề "săn đuổi".

"Chúng muốn nội ứng ngoại hợp."

Lục Vân nhìn về hướng Thiên Kiếm Tông xa xôi. Tấm lệnh bài này chính là minh chứng cho việc ma tu đã âm thầm trà trộn vào hàng ngũ đệ tử nội môn. Nhị trưởng lão có thể đã bán đứng tông môn, mở đường cho ma đạo xâm nhập để đổi lấy sự hỗ trợ nhằm chiếm lấy chiếc ghế Tông chủ. Đám ma tu này chỉ là một phần nhỏ của "cái đuôi" đang lộ ra. Một bầy ma tu quy mô lớn chắc chắn đang ẩn nấp ngay trong lòng tông môn, chờ đợi thời cơ khi Tuyết Nhược Vũ suy yếu hoặc bị điều đi xa để ra tay tàn sát.

Quyết Định Của Giám Sát Tối Cao

Tiểu Hỏa đứng trên vai Lục Vân, nó dường như cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề nên không hề kêu đùa như mọi khi. Đôi mắt lửa của nó nhìn chăm chặp vào tấm lệnh bài đen kịt.

Lục Vân hít một hơi thật sâu để bình ổn linh lực trong người. Vết thương trên vai cậu lại nhói lên như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của kẻ thù.

"Lần lịch luyện này... không đơn giản chỉ là rèn luyện bản thân nữa rồi."

Nếu bây giờ cậu lập tức quay về tông môn, có thể sẽ rút dây động rừng, khiến đám ma tu đang ẩn nấp thu mình kỹ hơn. Nhưng nếu tiếp tục ở lại ngoài này, sư tôn và tông môn sẽ gặp nguy hiểm. Cậu cần phải điều tra rõ xem kẻ đứng sau tấm lệnh bài này là ai và quy mô của bầy ma tu trà trộn vào lớn đến mức nào.

Lục Vân cất tấm lệnh bài vào nhẫn trữ vật, ánh mắt hướng về phía Trấn Lâm Hà nơi dân làng vẫn còn đang bàng hoàng. Cậu cần phải tìm thêm thông tin từ những trạm liên lạc bí mật của ma đạo trước khi trở về thực hiện một cuộc đại thanh trừng triệt để.

"Nhị trưởng lão, nếu ông thực sự liên quan đến việc dẫn quỷ vào nhà... thì dù có là sư tổ đứng ra bảo lãnh, ta cũng sẽ khiến ông hồn phi phách tán bằng chính thanh kiếm này."

Bóng dáng trường bào trắng của Lục Vân hòa vào bóng đêm của rừng già. Một cuộc chiến không tiếng súng nhưng đầy rẫy mưu mô và phản bội đã chính thức bắt đầu, và Lục Vân — vị Giám sát trẻ tuổi — chính là người cầm thanh kiếm phán xét cuối cùng.

More Chapters