Sau khi thanh thần kiếm Xích Diễm Thanh Liên ra đời tại Luyện Khí Phong, linh quang của nó quá mức rực rỡ, khiến cho linh khí toàn bộ Thiên Kiếm Tông dao động không ngừng trong suốt bảy ngày đêm. Lục Vân hiểu rằng, một thanh kiếm mang trong mình cả Huyền Thiết Tâm, Dung Nham Tinh Thạch và tàn ý của một vị Kiếm Tôn Thái Cổ thì không thể chỉ được kiểm chứng bằng những bia đá tập luyện thông thường. Cậu cần một nơi đủ tĩnh lặng, đủ vững chãi và đủ bí ẩn để khai mở toàn bộ uy lực của nó.
Được sự cho phép đặc biệt của Tông chủ Tuyết Nhược Vũ, Lục Vân mang theo thần kiếm tiến vào Cấm Địa Vạn Kiếm — khu vực cấm kỵ nhất, nằm sâu dưới lòng đất của ngọn chủ phong, nơi mà ngay cả các trưởng lão bình thường cũng không được phép bén mảng tới.
Bước Vào Vùng Đất Bị Lãng Quên
Cấm địa là một mê cung đá vôi khổng lồ, không khí ở đây đặc quánh mùi rỉ sét và hơi lạnh của những thanh kiếm đã gãy nát qua hàng ngàn năm lịch sử. Khi Lục Vân bước vào, thanh Xích Diễm Thanh Liên sau lưng cậu bắt đầu rung lên bần bật. Những đường vân dung nham trên thân kiếm rực sáng, tỏa ra hơi nóng đẩy lùi màn sương mù u ám xung quanh.
Đi sâu vào trung tâm cấm địa, Lục Vân dừng chân trước một quảng trường đá rộng lớn. Nơi đây không có cỏ cây, chỉ có hàng trăm tấm bia đá cổ cao ngất ngưởng, trên đó khắc chi chít những phù văn mà cậu chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch nào của tông môn.
"Thử kiếm thôi nào!"
Lục Vân trầm giọng, tay phải nắm lấy chuôi kiếm. Ngay khoảnh khắc cậu rút kiếm ra khỏi vỏ, một tiếng ngâm vang như rồng gầm vang vọng khắp hang động. Cậu vận hành Phần Thiên Trảm Không, một nhát kiếm chém ngang không trung.
Ầm!
Một đóa sen lửa khổng lồ nở rộ, nhưng thay vì tàn phá, luồng kiếm khí này lại bị những bia đá xung quanh hấp thụ hoàn toàn. Đột nhiên, những phù văn trên bia đá bắt đầu chuyển động, tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, đối ứng gay gắt với sắc đỏ của Xích Diễm Thanh Liên.
Bí Mật Thời Hoang Cổ Lộ Diện
Sự cộng hưởng giữa thần kiếm và các bia đá tạo ra một luồng áp lực kinh thiên động địa, buộc Lục Vân phải cắm kiếm xuống đất để giữ vững thân mình. Ngay lập tức, một ảo ảnh khổng lồ hiện ra giữa quảng trường.
Trong ảo ảnh, Lục Vân thấy được một thời đại xa xưa, nơi những vị đại năng có thể dời non lấp bể, kiếm khí của họ xé toạc bầu trời. Cậu thấy một tông môn vĩ đại mang tên Thái Thượng Kiếm Cung — một tồn tại huy hoàng thời Hoang Cổ, thống trị hàng vạn dải ngân hà.
Thiên Kiếm Tông hiện tại, hóa ra không phải là một tông môn do các tổ sư đời trước sáng lập nên từ con số không. Những bia đá này ghi lại một sự thật chấn động: Thiên Kiếm Tông chính là hậu duệ trực hệ duy nhất còn sót lại của Thái Thượng Kiếm Cung sau một cuộc đại chiến diệt thế.
"Hóa ra... chúng ta lại mang trong mình dòng máu vĩ đại đến thế?" Lục Vân lẩm bẩm, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự kinh ngạc tột độ.
Nhưng bí mật không dừng lại ở đó. Một dòng chữ cổ đại hiện lên trên tấm bia lớn nhất, truyền thẳng vào tâm trí Lục Vân:
> "Kiếm không chỉ để sát sinh, kiếm là chìa khóa. Thiên Kiếm tọa lạc trên Long mạch, trấn giữ lối vào của Cửu U Minh Giới. Kẻ mang danh Thiên Kiếm đệ tử, đời đời phải bảo vệ phong ấn, không để Ma giới tái hiện nhân gian."
>
Thì ra, vị trí của Thiên Kiếm Tông không phải ngẫu nhiên mà được chọn. Toàn bộ dãy núi Thiên Kiếm chính là một thanh cự kiếm khổng lồ đóng đinh lên cửa ngõ giữa hai thế giới. Việc ma tu liên tục nhòm ngó và trà trộn vào tông môn bấy lâu nay không chỉ vì muốn tranh giành lãnh thổ, mà mục đích tối thượng của chúng là phá hủy phong ấn này để giải phóng quân đoàn Ma tộc thời Hoang Cổ.
Sự Thức Tỉnh Của Trọng Trách
Xích Diễm Thanh Liên sau khi hấp thụ ánh sáng từ các bia đá, dường như đã được "khai quang" một lần nữa. Những đường vân đóa sen trên thân kiếm giờ đây không chỉ rực lửa mà còn mang theo những tia sáng vàng kim của chính đạo, uy nghiêm và cổ kính hơn bao giờ hết.
Lục Vân đứng lặng giữa quảng trường cấm địa, cảm nhận được sức nặng không chỉ của thanh kiếm, mà còn là sức nặng của lịch sử và trách nhiệm đang đè lên vai mình. Cậu hiểu tại sao sư tôn Tuyết Nhược Vũ và Kiếm Lão luôn mang vẻ mặt trầm mặc, lo âu. Họ biết bí mật này, họ biết rằng Thiên Kiếm Tông đang đứng trên miệng núi lửa, và mỗi đệ tử trong tông môn chính là một người lính canh gác cho hòa bình của toàn bộ lục địa.
"Bảo vệ phong ấn của thế giới sao..." Lục Vân siết chặt chuôi kiếm.
Kiếm ý trong người cậu đột ngột thăng hoa. Nếu trước đây cậu tu luyện để trở nên mạnh mẽ, để được sư tôn khen ngợi, thì giờ đây, cậu đã tìm thấy Kiếm Đạo thực sự của mình. Kiếm của cậu sẽ là bức tường thành vững chãi nhất, là ngọn lửa thiêu rụi bất kỳ kẻ nào dám chạm vào phong ấn Hoang Cổ này.
Cậu tra kiếm vào vỏ, cúi đầu lạy những tấm bia đá ba lạy như một lời thề nguyện với những vị tiền nhân đã ngã xuống. Khi Lục Vân bước ra khỏi cấm địa, ánh mặt trời chiếu rọi lên khuôn mặt kiên định của cậu. Cậu không nói bí mật này cho bất kỳ ai, bởi cậu biết, bản thân mình cần phải mạnh mẽ hơn nữa mới có tư cách gánh vác nó.
Cậu hướng thẳng về phía điện Tông Chủ. Cậu cần gặp sư tôn, nhưng không phải để làm nũng như mọi khi, mà để xin được rời đi, dấn thân vào những Thánh Địa tu luyện khắc nghiệt nhất. Lục Vân hiểu rằng, để bảo vệ một bí mật to lớn như vậy, tu vi Trúc Cơ hiện tại là hoàn toàn không đủ. Cậu cần phải trở thành một thanh kiếm sắc bén nhất, đủ sức chém đứt mọi âm mưu đang rình rập Thiên Kiếm Tông từ trong bóng tối.
Hành trình từ một thiếu niên thiên tài trở thành một vị hộ vệ của thế giới đã chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.
