Cherreads

Chapter 72 - Chương 72: Trà Trộn Thánh Địa

Sau khi bước ra khỏi Cấm Địa Vạn Kiếm, tâm cảnh của Lục Vân đã có một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Những hình ảnh về thời Hoang Cổ huy hoàng và trọng trách trấn giữ phong ấn thế giới cứ ám ảnh khôn nguôi trong tâm trí cậu. Lục Vân hiểu rằng, Thiên Kiếm Tông tuy mạnh, nhưng sự bảo bọc của sư tôn và địa vị "Giám sát tối cao" đang vô tình trở thành một chiếc lồng kính, ngăn cản cậu đối mặt với những sóng gió thực sự của đại lục.

Thanh Xích Diễm Thanh Liên sau lưng cậu dường như cũng cảm nhận được ý chí của chủ nhân. Nó rung lên nhè nhẹ, khát khao được nhuốm máu của những đối thủ xứng tầm chứ không phải chỉ là những bia đá hay lũ ma thú vô tri.

Lời Thỉnh Cầu Dưới Tuyết Liên

Trên đỉnh Tuyết Liên, gió lạnh vẫn thổi rít qua những khe đá. Tuyết Nhược Vũ đang đứng bên vách núi, tà áo trắng bay phất phơ như một tiên nữ sắp cưỡi gió bay đi. Nàng quay lại, nhìn thấy Lục Vân đang tiến tới với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng có.

"Sư tôn, đệ tử muốn xin người một việc." Lục Vân chắp tay, giọng nói trầm ổn.

Tuyết Nhược Vũ khẽ nhướng mày: "Con muốn rời tông môn?"

"Vâng. Đệ tử muốn đến Thiên Nguyên Thánh Địa." Lục Vân nhìn thẳng vào mắt sư tôn. "Ở đó đang mở cuộc tuyển chọn đệ tử mười năm một lần. Đệ tử muốn che giấu tu vi, trà trộn vào đó như một tán tu bình thường để rèn luyện."

Tuyết Nhược Vũ im lặng hồi lâu. Thiên Nguyên Thánh Địa là nơi tập hợp những yêu nghiệt thiên tài nhất của toàn bộ đại lục, nơi mà quy tắc duy nhất là nắm đấm. Ở đó, tu sĩ Trúc Cơ chỉ là kẻ bắt đầu, và những cuộc tranh đấu đẫm máu diễn ra hằng ngày.

"Tại sao lại là Thiên Nguyên Thánh Địa? Với danh phận của con, ta có thể gửi thiệp mời để con vào đó với tư cách khách quý." Nàng hỏi.

Lục Vân lắc đầu: "Nếu vào với tư cách khách quý, đệ tử sẽ chỉ thấy được sự giả tạo và cung kính. Đệ tử cần cái chết cận kề để rèn kiếm, cần sự khinh miệt của kẻ thù để mài tâm. Xích Diễm Thanh Liên cần phải được tôi luyện trong biển máu của những thiên tài thực thụ."

Nhìn thấy ánh lửa kiên định trong đôi mắt đỏ thẫm của đồ đệ, Tuyết Nhược Vũ thở dài một tiếng, trong mắt thoáng qua nét xót xa nhưng cũng đầy tán thưởng. Nàng đưa tay kết ấn, một luồng linh lực huyền băng mỏng manh nhưng cực kỳ kiên cố bao phủ lấy cơ thể Lục Vân.

"Đây là Vô Thủy Ấn. Nó sẽ che giấu Trúc Cơ đài của con, khiến con nhìn qua chỉ như một tu sĩ Minh Tuyền tầng 3 bình thường. Trừ khi con dốc toàn lực chiến đấu, nếu không ngay cả những lão quái vật ở Thánh Địa cũng khó lòng nhìn thấu."

Nàng tiến lại gần, chỉnh lại cổ áo cho cậu, giọng nói dịu lại: "Vân nhi, đi đi. Nhưng hãy nhớ, dù con có là ai, Thiên Kiếm Tông và đỉnh Tuyết Liên này mãi mãi là nhà của con. Nếu gặp nguy hiểm không thể hóa giải, hãy bóp nát ngọc bài này, ta sẽ xé rách không gian đến cứu con."

Hành Trình Đến Thiên Nguyên

Lục Vân lạy tạ sư tôn, thu hồi thanh thần kiếm vào một bao kiếm bọc vải bố xám giản dị để che giấu hào quang. Cậu cũng thay bộ trường bào trắng sang trọng bằng một bộ đồ vải thô màu nâu sẫm, trông không khác gì một kiếm khách nghèo khổ đang đi tìm vận may.

Hành trình đến Thiên Nguyên Thánh Địa kéo dài hơn nửa tháng. Càng tiến gần đến lãnh địa của Thánh Địa, Lục Vân càng cảm nhận được sự hiện diện của những luồng khí tức mạnh mẽ. Trên bầu trời, thỉnh thoảng lại có những chiếc phi chu khổng lồ của các đại gia tộc lướt qua, tỏa ra uy áp kinh người.

Thiên Nguyên Thánh Địa tọa lạc trên một quần thể núi non lơ lửng giữa tầng mây, được kết nối bằng những cây cầu xích khổng lồ. Tại cổng ghi danh, hàng vạn thanh niên nam nữ từ khắp nơi đổ về, ai nấy đều mang vẻ mặt kiêu hãnh, mắt cao hơn đầu.

Trà Trộn Và Khám Phá

Lục Vân đứng xếp hàng giữa đám đông tán tu. Cậu thu liễm toàn bộ khí thế, trở nên mờ nhạt đến mức không ai thèm để mắt tới.

"Này, tên nhóc cầm kiếm gỗ bọc vải kia, cút ra chỗ khác!" Một gã thanh niên mặc gấm vóc, tu vi Minh Tuyền tầng 5, đẩy mạnh vai Lục Vân. "Loại tán tu rách rưới như ngươi mà cũng đòi vào Thiên Nguyên sao? Đừng làm bẩn mắt các vị chấp sự."

Lục Vân khẽ nghiêng người, tránh được cú đẩy một cách tài tình mà không để lộ chút linh lực nào. Cậu không thèm liếc nhìn gã kia lấy một cái, tâm lặng như nước. Những lời nhục mạ này so với những gì cậu sắp đối mặt chỉ là muỗi đốt inox.

Khi đến lượt ghi danh, vị chấp sự già nua lười biếng liếc nhìn Lục Vân, cảm nhận được luồng khí tức "Minh Tuyền tầng 3" yếu ớt, liền ném cho cậu một tấm thẻ bài bằng gỗ đen.

"Số 9527, khu vực đệ tử tạp dịch dự bị. Nếu sống sót qua vòng khảo nghiệm đầu tiên trên Đài Sinh Tử, ngươi mới có tư cách trở thành đệ tử ngoại môn."

Lục Vân nhận lấy thẻ bài, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười kín đáo.

"Đài Sinh Tử sao? Thú vị lắm."

Cậu bước vào cổng Thánh Địa, cảm nhận được nồng độ linh khí ở đây đậm đặc gấp ba lần Thiên Kiếm Tông. Đây quả thực là một lò luyện khổng lồ. Ở đây, cậu không còn là Giám sát tối cao của ai cả, cậu chỉ là "Số 9527" — một kẻ vô danh đang chờ đợi khoảnh khắc để rút kiếm, khiến cho toàn bộ cái gọi là thiên tài của Thánh Địa phải run rẩy dưới chân mình.

Xích Diễm Thanh Liên trong bao vải như cũng đang cười nhạo lũ người mắt mù xung quanh. Nó đang chờ đợi, chờ đợi ngày lớp vải bố bị xé toạc, và ánh sáng của nó sẽ nhuộm đỏ cả bầu trời Thiên Nguyên.

More Chapters