Chương 21: Người già và trẻ con rút trước
"Xào xạc…"
Bụi cỏ khẽ lay động.
Biết mình đã bị phát hiện, Charlie không chút do dự—
bật nhảy!
Kèm theo tiếng gầm thấp, nó lao thẳng lên người Ken Wheatley!
Cú va chạm khiến Wheatley ngã ngửa, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử, hắn kịp phản ứng—giơ khẩu súng gây mê chắn trước ngực, chặn lại cú cắn chí mạng nhắm vào cổ.
Móng vuốt cong như lưỡi đao cắm vào bụng hắn.
Dù được giáp bảo vệ giảm lực, cơn đau vẫn xuyên thẳng lên thần kinh.
"Lôi nó ra!!"
Đội lính xung quanh lập tức nổ súng—
phi tiêu gây mê cắm vào người Charlie.
Nhưng nó như phát điên.
Không lùi.
Không né.
Nó cắn chặt khẩu súng gây mê, hất văng đi, rồi lại lao tới cổ Wheatley—
"ĐOÀNG!"
Tiếng súng vang dội.
Viên đạn xuyên qua phần ngực dưới của Charlie.
"Grào—!"
Nó rên lên một tiếng, ngã xuống đất.
Trong lồng, ba con velociraptor còn lại điên cuồng va vào song sắt.
"RẦM! RẦM! RẦM!"
Wheatley nằm thở dốc, rồi bật dậy, chửi như mất trí:
"Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!!!"
Nếu không vì nhiệm vụ… hắn đã đạp chết Charlie tại chỗ.
Hắn hít sâu, cố bình tĩnh:
"Đem con thú này và bác sĩ thú y lên xe! Rút!"
Zia Rodriguez bị khống chế, áp giải lên xe.
"Chỉ còn từng này người thôi à?"
"…Chết rồi. Bọn raptor giết mười người."
"RẦM!"
Wheatley đập vỡ thiết bị theo dõi xuống đất.
"F*ck!!!"
Ba con raptor trong lồng không đập nữa—
chỉ nhìn chằm chằm hắn.
🌋 Núi lửa bùng nổ
"ẦM ẦM ẦM—!"
Lần này, núi lửa không còn kiềm chế.
Đá nóng, tro bụi, dung nham—
trút xuống như ngày tận thế.
Trong phòng điều khiển, thiết bị điện nổ tung, tắt ngóm.
"Đi thôi!"
Một giọng gọi vang lên phía sau Claire Dearing và Franklin Webb…
Nhưng—
Không phải gọi họ.
Cánh cửa thép từng bị hack…
đang đóng lại.
"Không—đợi đã!!"
"ẦM!"
Cửa đóng sập.
Claire đập vào cửa.
Franklin chạy tới, hoang mang:
"Khoan… họ đang bảo vệ chúng ta hay—?"
Claire nhập mật mã.
"Bíp."
[Sai mật mã]
Cô quay lại.
"…Không phải."
Mặt đất rung chuyển.
Đá rơi.
Dung nham phun trào.
Franklin gào lên:
"Tôi đến đây làm cái quái gì vậy trời!!!"
Nhưng thiên tai… không quan tâm.
🦖 Karo – Người chặn hậu
"ẦM!"
Trong làn khói đen—
Một bóng hình khổng lồ không hề lùi bước.
"RỐNG——!"
Karo dậm chân xuống đất.
Mặt đất nứt toác như mạng nhện—
một khe nứt khổng lồ xé ngang khu rừng, như một vực sâu nhân tạo.
👉 Chặn dung nham.
👉 Mở đường sống.
Anh đứng ở cuối đội hình, bảo vệ tất cả.
Đàn khủng long phía trước chạy theo tiếng gầm dẫn đường của "龙爸龙妈".
Nhiều con sẽ lạc.
Nhiều con sẽ chết.
Nhưng—
còn nhiều hơn sẽ sống.
Những con ngã xuống vì chấn động lại đứng dậy.
Tiếp tục chạy.
Theo con đường Karo mở.
Gió nóng bị thân hình khổng lồ của anh chặn lại.
Dung nham đổ vào khe nứt—
không thể tiến thêm.
"RỐNG—!"
Đội hình đổi hướng.
Xuyên rừng.
Karo tiến lên phía trước.
Chỉnh lại hướng đàn.
Dẫn đường về phía biển—
nơi có mùi của con người.
Nơi có cơ hội sống.
"RẦM!!!"
Đá nóng rơi như thiên thạch.
Một con khủng long bị đập trúng—
chết ngay tại chỗ.
Tro bụi phủ kín bầu trời.
Không khí = tử thần.
"Gừ…"
Karo ra hiệu:
👉 Ba con nhỏ dẫn đầu
👉 Bố mẹ theo sau
👉 Anh chặn cuối
Cơ thể khổng lồ của anh tạo thành lá chắn sống.
🚢 Ngoài khơi
"Đi! Đi! Đi!!"
Tiếng hét xé cổ vang trên tàu.
Con tàu gần như chìm tới mức nguy hiểm, vẫn cố lao ra biển.
Tro bụi chạm nước—
bị đại dương nuốt chửng.
"Ô——!"
Tiếng kêu của Brachiosaurus vang lên.
Cả con tàu vỡ òa:
"Chúng ta thành công rồi!!"
Trong buồng lái—
"Official" thở phào.
Nhìn Isla Nublar đang xa dần.
Khẽ cầu nguyện cho Karo.
"Tiếc là không tìm được Nam Cự."
"Không hẳn."
"Chúng ta đã cứu được những con mà nó cứu."
"…À."
"Đám 副栉龙—tất cả đều được cứu."
🔥 Một bên là tận thế.
🌊 Một bên là hy vọng.
Còn ở giữa—
Là một con quái thú…
đang gồng mình cứu cả một thế giới.
