Cherreads

Chapter 27 - Chương 27: Trận Chiến Thuần Túy

Sau cú búng tay chấn động khiến thanh kiếm của Trần Hạo vỡ vụn, không gian Diễn Võ Trường rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến mức nghẹt thở. Thế nhưng, sự sỉ nhục quá lớn đối với Hỏa Vân Phong không cho phép đám đệ tử đi cùng Trần Hạo được phép đứng yên. Năm tên đệ tử nội môn khác — tất cả đều đã đạt đến Ngưng Khí tầng thứ tư và thứ năm — nhìn nhau, ánh mắt vừa lộ vẻ sợ hãi, vừa mang theo sự điên cuồng của những kẻ bị dồn vào đường cùng về danh dự.

"Lục Vân! Ngươi đừng quá ngông cuồng! Ngươi chỉ có một mình, chúng ta không tin ngươi có thể chống lại tất cả!"

Tên cầm đầu nhóm đệ tử này là một thanh niên tên Mạnh Hùng, kẻ nổi tiếng với sức mạnh cơ bắp và lối đánh hung hiểm. Hắn ra hiệu, năm người lập tức tản ra, bao vây Lục Vân vào giữa theo một đội hình chiến đấu chuyên nghiệp. Năm thanh linh kiếm đồng loạt rút ra, ánh sáng của hỏa hệ và kim hệ đan xen, tạo thành một mạng lưới áp lực bủa vây lấy bóng dáng nhỏ bé ở trung tâm.

Lục Vân đứng đó, bàn tay vẫn hờ hững đặt trên chuôi thanh kiếm gỗ sồi. Cậu khẽ liếc nhìn vòng vây, đôi mắt không gợn chút sóng lòng.

"Các người muốn đánh?" Lục Vân nhàn nhạt hỏi.

"Đánh để đòi lại công đạo cho Hỏa Vân Phong!" Mạnh Hùng hét lớn.

"Được." Lục Vân khẽ gật đầu, nhưng câu nói tiếp theo của cậu mới thực sự khiến cả Diễn Võ Trường chấn động: "Ta sẽ không dùng linh lực áp đảo các người. Chỉ dùng kiếm chiêu cơ bản của Thiên Kiếm Tông. Nếu các người có thể khiến ta rút thanh kiếm gỗ này khỏi bao, ta coi như thua."

Lời vừa dứt, cả quảng trường xôn xao. Không dùng linh lực? Không rút kiếm khỏi bao? Đây là sự tự tin đến cực hạn hay là sự khinh thường tột độ? Các vị trưởng lão trên đài cao nheo mắt, họ muốn thấy đứa trẻ này sẽ làm thế nào để đối phó với năm đệ tử ưu tú mà không dùng đến tu vi Ngưng Khí tầng năm đỉnh phong của mình.

"Khinh người quá đáng! Lên cho ta!"

Mạnh Hùng gầm lên, năm bóng người đồng loạt lao tới từ năm hướng khác nhau. Kiếm quang rực rỡ, chiêu thức biến hóa khôn lường, kẻ đâm vào yết hầu, kẻ chém vào hạ bàn, tạo thành một thế gọng kìm không kẽ hở.

Lục Vân vẫn đứng yên, cho đến khi mũi kiếm gần nhất chỉ còn cách tà áo trắng một gang tay.

Xoạt!

Thân hình cậu khẽ nhích sang trái nửa bước — một động tác đơn giản đến mức người mới học kiếm cũng biết. Thế nhưng, nửa bước này lại chuẩn xác đến kinh ngạc, khiến mũi kiếm của Mạnh Hùng sượt qua trong gang tấc. Lục Vân không dùng tay, mà dùng chính bao kiếm gỗ vẫn còn đeo bên hông, khẽ hất ngược lên.

Cộp!

Một tiếng động khô khốc. Bao kiếm chạm đúng vào cổ tay của Mạnh Hùng, nơi gân tay đang vận lực mạnh nhất. Cơn đau nhói khiến Mạnh Hùng rụng rời tay chân, thanh linh kiếm suýt chút nữa rơi khỏi tay.

Lục Vân không dừng lại. Cậu như một chiếc lá giữa cơn bão, nhẹ nhàng lướt đi giữa những kẽ hở của năm thanh kiếm. Động tác của cậu chậm rãi nhưng liên tục, không có một chút linh lực nào phát ra, hoàn toàn dựa vào bộ pháp cơ bản nhất là "Thanh Phong Bộ".

Mỗi khi một thanh kiếm lao tới, Lục Vân chỉ dùng bao kiếm hoặc thậm chí là hai ngón tay khẽ gạt nhẹ vào sống kiếm. Cậu không đánh trả bằng sức mạnh, mà dùng chính lực đạo của đối phương để hóa giải chiêu thức của họ.

"Chiêu thứ mười hai: Trực Kiếm."

Lục Vân khẽ thầm thì. Bao kiếm của cậu đâm thẳng vào bụng một tên đệ tử, khiến hắn văng ra xa ba trượng.

"Chiêu thứ mười lăm: Hoành Đoạn."

Cậu xoay người, bao kiếm quét ngang, đập trúng bắp chân của hai kẻ khác, khiến chúng ngã nhào xuống tuyết.

Cả Diễn Võ Trường im phăng phắc. Mọi người chỉ thấy một bóng trắng nhỏ bé uyển chuyển như mây trôi nước chảy, trong khi năm tên đệ tử nội môn to lớn lại trông giống như những kẻ vụng về đang múa kiếm trước một vị tông sư.

Lục Vân không dùng linh lực, nghĩa là cậu không dùng hỏa diễm, không dùng uy áp. Thứ cậu đang sử dụng là Kiếm Nhãn — khả năng nhìn thấu quỹ đạo của vạn vật và Kiếm Ý — sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của từng chiêu thức.

Trần Hạo ngồi bệt dưới đất, trố mắt nhìn cảnh tượng này. Hắn nhận ra rằng, dù hắn có tu vi cao hơn, chiêu thức hoa mỹ hơn, nhưng sự hiểu biết của hắn về kiếm đạo chỉ là bề nổi của một tảng băng trôi. Lục Vân đang dạy cho tất cả mọi người một bài học: Đạo không nằm ở sự phức tạp, Đạo nằm ở sự giản đơn đạt đến độ hoàn mỹ.

Mạnh Hùng điên cuồng vung kiếm, hơi thở hổn hển: "Tại sao... tại sao không thể chạm vào ngươi?"

Lục Vân đứng lại, giữ khoảng cách ba bước chân. Khí độ của cậu lúc này ung dung lạ thường, bất khuất như một ngọn tùng già giữa bão tuyết.

"Kiếm của các người quá nặng nề vì lòng tham và sự đố kỵ. Khi tâm không tịnh, kiếm sẽ mất đi sự linh hoạt. Kiếm pháp của Thiên Kiếm Tông vốn dĩ thanh cao, nhưng vào tay các người, nó chỉ còn là công cụ để thỏa mãn cái tôi nhỏ bé."

Lục Vân bước tới, chỉ dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi kiếm của Mạnh Hùng khi hắn định đâm tới lần nữa. Lần này, cậu không búng tay, mà chỉ khẽ lắc nhẹ.

Rắc!

Thanh kiếm bị tước khỏi tay Mạnh Hùng một cách dễ dàng. Lục Vân xoay bao kiếm, gõ nhẹ vào trán Mạnh Hùng. Cú gõ không mang linh lực, nhưng lại khiến Mạnh Hùng cảm thấy như có một luồng sấm sét nổ tung trong não bộ, khiến hắn ngã ngồi xuống đất, tinh thần hoàn toàn suy sụp.

"Trận chiến này... kết thúc ở đây."

Lục Vân chắp tay sau lưng, đứng giữa năm kẻ bại tướng đang nằm la liệt. Cậu không hề đổ một giọt mồ hôi, tà áo trắng vẫn phẳng phiu như lúc mới đến. Sự ung dung của cậu, sự bất khuất trong ánh mắt cậu đã hoàn toàn chinh phục hàng ngàn đệ tử đang đứng xem.

Trên đài cao, các trưởng lão lặng lẽ đứng dậy. Họ không còn gì để nói, cũng không có lý do gì để bào chữa cho đệ tử phong mình. Lục Vân đã dùng thực tế để chứng minh rằng, đệ tử thân truyền của đỉnh Tuyết Liên không chỉ mạnh ở tu vi, mà còn mạnh ở một cảnh giới tâm linh mà rất nhiều kẻ dành cả đời cũng không chạm tới được.

Diễn Võ Trường im phăng phắc, một sự im lặng kính sợ. Lục Vân lẳng lặng bước đi qua đám đông, không một ai dám cản đường, cũng không một ai dám thốt ra một lời chế giễu nào nữa. Từ hôm nay, cái tên Lục Vân đã chính thức trở thành một biểu tượng cho kiếm đạo thuần túy tại Thiên Kiếm Tông.

More Chapters