Con thuyền pha lê lướt nhẹ trên bầu trời, nhưng không một ai trên boong còn có thể ngồi yên.
Họ đổ dồn về phía lan can, mặt áp sát vào thành thuyền trong suốt, mắt mở to, miệng há hốc. Ngay cả những đứa trẻ đến từ các gia tộc lớn, từng được nhìn thấy những kỳ quan hiếm có trên đời, cũng không giấu nổi sự choáng ngợp.
Bởi vì trước mặt họ, trải dài đến tận chân trời, là ASTRA LUMINA – không chỉ là một ngôi trường, mà là cả một thành phố lơ lửng trên không, một quần thể kiến trúc vĩ đại mà không một bức vẽ hay lời kể nào có thể lột tả hết.
Theresa đứng giữa đám đông, tay vẫn nắm chặt tay Elara, mắt không chớp. Cô cảm nhận được từng nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực, từng luồng máu nóng chảy dồn lên não, như thể cơ thể đang cố gắng xử lý một lượng thông tin thị giác quá lớn, quá đẹp, quá… không thể tin nổi.
"Chào mừng các em đến với ngôi trường khổng lồ nhất lục địa – hay có thể nói đây là một lục địa cũng chẳng hoa mỹ gì đâu!"
Giọng người lái thuyền lại vang lên, lần này có phần tự hào và cũng đầy ẩn ý. Ông ta là một pháp sư già, áo choàng xám bạc, râu dài, đôi mắt xanh như nước hồ. Ông đã lái chuyến đò này trong suốt bốn mươi năm, chứng kiến hàng ngàn thế hệ học trò trưởng thành, và vẫn chưa bao giờ thấy ai không há hốc mồm khi lần đầu tiên nhìn thấy trường.
"Các em hãy nhìn kỹ," ông nói, giọng trầm ấm, "bởi vì hình ảnh này sẽ theo các em suốt đời."
Ngôi trường không nằm trên mặt đất. Cũng không nằm trên mặt nước. Nó bay.
Hàng chục, hàng trăm hòn đảo với đủ kích cỡ lơ lửng ở những độ cao khác nhau, tạo thành một quần thể kiến trúc nhiều tầng, nhiều lớp, như một chiếc bánh sinh nhật khổng lồ dành riêng cho ma thuật. Mỗi hòn đảo đều có một màu sắc riêng, một bầu không khí riêng, một câu chuyện riêng.
Những hòn đảo nhỏ nhất, chỉ bằng một sân tennis, thường là nơi đặt các bức tượng cổ, những cột mốc lịch sử, hoặc các khu vườn thực nghiệm – nơi giáo sư Tháp Cỏ/Gỗ ươm trồng những loài cây quý hiếm. Trên một hòn đảo đặc biệt nhỏ, chỉ vừa đúng một căn nhà gỗ, là Túp lều của Nhà Tiên Tri – một cụ già được cho là đã sống hơn ba trăm năm, thỉnh thoảng mới ló mặt ra để tiên đoán thời tiết hoặc… mất tích trong nhiều tháng.
Những hòn đảo lớn hơn, bằng một khu phố, là nơi đặt các ký túc xá, thư viện chuyên ngành, phòng thí nghiệm ma thuật, và các sân tập chiến đấu. Trên một hòn đảo nổi bật nhất trong số này, có một khu chợ nổi ngay trên không – nơi học sinh từ mọi tháp có thể mua bán, trao đổi nguyên liệu, linh thạch, bùa chú, và cả những món đồ cổ khó tìm. Người ta bảo rằng, nếu có thứ gì em muốn mà không tìm thấy ở chợ trời của ASTRA LUMINA, thì có lẽ nó không tồn tại trên đời này.
Và rồi, có những hòn đảo khổng lồ – những hòn đảo cha đẻ của cả một khu học chính. Trên đó, những dinh thự bằng đá trắng, những thư viện mái vòm, những quảng trường rải sỏi và những khu vườn treo đan xen vào nhau, tạo nên một khung cảnh vừa cổ kính vừa huyền ảo. Những thác nước đổ từ đảo này xuống đảo kia rồi biến mất giữa không trung như những dải lụa trắng xóa, và những cây cầu ma thuật bằng ánh sáng kết nối các đảo với nhau, lấp lánh dưới nắng sớm.
Theresa nhìn lên cao nhất, nơi có một hòn đảo đặc biệt to lớn – nó trội hơn hẳn những hòn đảo xung quanh, như một vị vua ngự trị giữa bầy tôi. Đó là Đảo Trung Tâm, trái tim của toàn bộ học viện, nơi đặt tòa lâu đài của Hiệu trưởng, phòng họp của Hội đồng Tháp, và thư viện trung tâm – công trình được mệnh danh là "Kho báu tri thức của lục địa" với hơn một triệu đầu sách về ma thuật, lịch sử, và các nền văn minh cổ đại.
Nhưng tất cả những điều ấy, dù có vĩ đại đến đâu, cũng chỉ là phần nền.
Bởi vì bao quanh Đảo Trung Tâm, sừng sững và uy nghi, chính là mười hai tòa tháp – linh hồn của ASTRA LUMINA, trái tim của mọi trái tim.
Người lái thuyền già đưa tay chỉ về phía xa, giọng ông lúc này không còn hài hước nữa, mà trở nên trang trọng, như một người kể chuyện cổ tích kể về những vị thần.
"Mười hai tòa tháp. Mười hai hệ phái ma thuật thuần khiết. Mười hai con đường dẫn đến đỉnh cao của pháp sư. Không giống những trường phép thuật khác chỉ có một vài phân khoa nhỏ, ASTRA LUMINA vận hành theo mô hình 'mười hai ngôi trường trong một'. Mỗi tòa tháp có nội quy, phương pháp giảng dạy, văn hóa và thậm chí cả màu sắc áo choàng riêng. Học viên của các tháp có thể học chung một số môn đại cương, nhưng phần lớn chương trình đào tạo được thiết kế riêng biệt, tối ưu cho hệ phái của mình."
Ông dừng một chút, đôi mắt xanh như nước hồ ánh lên một tia sáng khó tả.
"Và mỗi tòa tháp đều do một Class vận hành – những nhân vật quyền lực nhất trong hệ phái của mình. Họ không chỉ là hiệu trưởng, mà còn là những pháp sư mạnh nhất, những người đã đạt đến cảnh giới mà nhiều người cả đời không dám mơ tới."
Đám học sinh trên thuyền im phăng phắc. Ngay cả Elara – cô bé lắm lời nhất boong – cũng nín thở, mắt mở to, tai vểnh lên để không bỏ lỡ một chữ nào.
Và rồi, từng tòa tháp hiện ra trước mắt họ, không phải từ từ mà như bừng lên từ trong sương mù, từ trong ánh sáng, từ trong chính không khí, như thể chúng đã ở đó từ muôn đời và chỉ chờ đúng khoảnh khắc này để lộ diện.
THÁP LỬA – IGNIS SPIRE
Màu sắc: Đỏ rực, cam cháy
Tòa tháp đầu tiên đập vào mắt Theresa là một ngọn tháp đỏ rực như ngọn lửa vĩnh cửu. Không phải màu đỏ của gạch hay đá, mà là màu đỏ của lửa đang cháy – những ngọn lửa ma thuật quấn quanh thân tháp từ chân lên đến đỉnh, không khói, không mùi, nhưng tỏa ra hơi nóng phập phồng khiến không khí xung quanh cong oằn lại.
Tháp Lửa cao vút, thẳng đứng, không một đường cong, như một thanh kiếm cắm thẳng từ trời xuống đất. Đỉnh tháp phun ra một cột lửa màu cam cháy, bắn lên trời cao hàng trăm mét trước khi tắt lịm trong không trung – đó vừa là tín hiệu, vừa là tuyên ngôn: "Chúng tôi ở đây. Chúng tôi là ngọn lửa. Đừng đến gần nếu không muốn bị cháy."
"Class vận hành Tháp Lửa là Đại Hỏa Sư – Pyromancer Lord," người lái thuyền tiếp lời. "Ngài ấy nổi tiếng với tính cách bộc trực và không khoan nhượng. Người ta kể rằng, có lần một học sinh nói dối trước mặt ngài, và chiếc áo choàng của cậu ta bốc cháy ngay lập tức – không phải vì phép thuật trừng phạt, mà vì cơn thịnh nộ của ngài nóng đến mức có thể đốt cháy cả không khí."
Một vài học sinh cười gượng. Một vài khác thì nuốt khan.
Theresa nhìn Elara, thì thầm: "Tớ không muốn học ở đó đâu. Tớ sẽ bị biến thành than mất."
Elara cười khúc khích, nhưng mắt vẫn dán vào những tòa tháp còn lại.
THÁP NƯỚC – AQUA TOWER
Màu sắc: Xanh dương, xanh ngọc
Ngay cạnh Tháp Lửa, như một sự đối nghịch có chủ đích, là Tháp Nước. Nó không cao bằng Tháp Lửa, nhưng bề thế và tráng lệ hơn rất nhiều. Toàn bộ thân tháp được làm từ một loại đá màu xanh dương trong suốt như pha lê, nhưng bên trong có những vân nước chảy cuộn xoáy, như thể linh hồn của đại dương bị bắt giữ trong đá. Những dòng thác nhỏ chảy từ các ban công, từ các cửa sổ, từ mái tháp, đổ xuống chân tháp rồi… biến mất, chỉ để lại một thứ âm thanh róc rách nhẹ nhàng, dễ chịu.
Tháp Nước nằm sát mặt hồ Noah, gần đến mức những con sóng từ hồ vỗ vào nền móng của tháp. Có một cây cầu ánh sáng nối thẳng từ cửa chính của tháp xuống mặt nước, và người ta nói rằng học viên Tháp Nước có thể bước lên mặt hồ như bước trên đất liền.
"Đại Thủy Sư – Hydromancer Prime là người vận hành tháp này," người lái thuyền nói. "Ngài ấy là một người đàn ông trầm lặng, ít nói, nhưng đôi mắt có thể nhìn thấu lòng người như nhìn thấu đáy nước. Người ta bảo rằng, nếu ngài ấy im lặng nhìn em quá ba giây, em sẽ thấy mình như đang chìm dần xuống đáy biển."
"Rùng mình quá," một cậu trai đứng gần đó thì thầm.
THÁP ĐẤT – TERRA KEEP
Màu sắc: Nâu đất, xám đá
Không giống hai tòa tháp đầu tiên, Tháp Đất không hướng lên trời. Nó hướng xuống lòng đất.
Toàn bộ công trình chỉ nhô lên khỏi mặt đảo có ba tầng, nhưng bên dưới, người ta đồn rằng nó ăn sâu xuống lòng hòn đảo đến mức không ai biết điểm kết thúc ở đâu. Thân tháp làm bằng đá nguyên khối màu nâu xám, không một đường trang trí, không một chi tiết thừa. Nó trông như một ngọn núi nhỏ được tạc thành hình tháp, vững chãi và bất động. Xung quanh tháp, không có cây cối, không có thác nước, chỉ có đá và đá.
"Đại Địa Sư – Geomancer Patriarch là một người phụ nữ," người lái thuyền nói, khiến nhiều người ngạc nhiên. "Bà ấy đã ở tuổi không ai nhớ nổi, nhưng lưng vẫn thẳng như cột đá. Người ta nói rằng bà có thể cảm nhận được từng bước chân trên toàn bộ hòn đảo, bởi vì đất đai ở đây đều nghe lời bà."
"Nghe lời?" Elara hỏi nhỏ. "Đất đá… nghe lời được sao?"
Theresa không trả lời. Cô đang nhìn chằm chằm vào Tháp Đất, và trong đầu cô chợt hiện lên một câu nói mà cha cô từng kể: "Đừng cố lay chuyển một học sinh Tháp Đất, vì con sẽ mệt trước khi họ ngã."
THÁP KHÔNG KHÍ – AERIS SPIRE
Màu sắc: Trắng, xám bạc
Và rồi, tòa tháp mà Elara đã chọn hiện ra.
Tháp Không Khí là tòa tháp cao nhất trong mười hai tháp. Nó vút lên trời cao đến mức đỉnh tháp lúc nào cũng chìm trong mây, và đôi khi, nếu nhìn kỹ, người ta có thể thấy những bóng người đang bay lượn quanh tháp – không phải bằng phép thuật bay, mà bằng cách cưỡi gió, như thể họ sinh ra là để làm điều đó.
Tháp có màu trắng và xám bạc, nhưng không phải màu trắng tĩnh lặng, mà là một màu trắng chuyển động – những đám mây quấn quanh tháp, những luồng gió xoáy quanh tháp, và cả tháp dường như cũng đang nhẹ nhàng đu đưa theo hơi thở của bầu trời.
"Đại Phong Sư – Aeromancer Sovereign," người lái thuyền nói, giọng có chút ngưỡng mộ. "Ngài ấy là một người đàn ông trẻ, chỉ ngoài bốn mươi, nhưng đã được mệnh danh là 'Chúa tể của những cơn gió'. Người ta kể rằng ngài có thể bay từ đỉnh tháp xuống mặt hồ mà không cần một câu thần chú nào, chỉ bằng… ý chí."
Elara bấu chặt tay Theresa, mắt sáng rực. "Tớ sẽ học được điều đó," cô thì thầm. "Tớ sẽ bay."
Theresa mỉm cười, siết tay bạn. Trong lòng cô, một niềm vui nhỏ nhoi bỗng nảy lên – vì bạn mình đã tìm thấy nơi thuộc về.
THÁP SẤM SÉT – FULGUR CITADEL
Màu sắc: Vàng điện, tím chớp
Tháp Sấm Sét khiến cả boong thuyền rùng mình khi nó hiện ra.
Không phải vì nó đẹp hay xấu. Mà vì nó… ồn ào.
Liên tục, không ngừng nghỉ, những tia sét màu vàng điện và tím chớp đánh xuống nóc tháp từ những đám mây đen lơ lửng ngay trên đỉnh. Mỗi tia sét kéo dài chỉ một phần nghìn giây, nhưng chúng nối tiếp nhau không dứt, tạo thành một màn trình diễn ánh sáng điên cuồng, hỗn loạn, nhưng kỳ lạ thay, lại có một trật tự vô hình – những tia sét không bao giờ chạm vào các tháp bên cạnh, không bao giờ rơi xuống đảo, mà chỉ tập trung vào nóc tháp, như thể bị hút bởi một lực vô hình.
"Class vận hành Tháp Sấm Sét là Đại Lôi Sư – Fulminarch," người lái thuyền nói. "Ngài ấy là một người đàn ông nhỏ thó, trông chẳng có gì đặc biệt, nhưng tốc độ niệm chú của ngài là nhanh nhất trong lịch sử học viện. Người ta bảo rằng: 'Đừng chớp mắt khi đối đầu với học sinh Tháp Sấm Sét, vì em sẽ không kịp thấy tia chớp đầu tiên'."
"Nghe hãi quá…" Elara rụt cổ.
Theresa lại gật gù, mắt vẫn dán vào những tia chớp. "Nhưng rất mạnh," cô nói, giọng trầm xuống. "Tấn công diện rộng và tốc độ. Nếu phải đối đầu với họ… phải đánh trước khi họ kịp niệm chú."
Elara nhìn cô, hơi sợ. "Sao cậu lúc nào cũng nghĩ đến đánh nhau thế?"
THÁP BĂNG – GLACIS TOWER
Màu sắc: Xanh băng, trắng tuyết
Và rồi, đến lượt Tháp Băng.
Theresa nín thở.
Không phải vì nó đẹp hơn những tháp khác. Không phải vì nó cao hơn hay to hơn. Mà vì nó lạnh.
Một cái lạnh toát ra từ thân tháp, lan tỏa qua không khí, khiến cho cả vùng trời xung quanh tháp có một màu xanh băng trong veo, và những hạt tuyết nhỏ li ti luôn rơi lả tả quanh tháp, bất kể mùa nào, bất kể thời tiết thế nào.
Tháp Băng được làm từ một loại đá quý hiếm gọi là Băng Tâm Thạch – thứ đá có khả năng hấp thụ và phóng thích năng lượng lạnh vô tận. Toàn bộ thân tháp phủ một lớp băng dày, nhưng không phải băng đục mà là băng trong suốt như pha lê, có thể nhìn xuyên qua từ bên ngoài vào bên trong, thấy những hành lang uốn lượn, những cầu thang xoáy ốc, và những bóng người đang di chuyển trong lớp băng mờ ảo.
"Class vận hành Tháp Băng là Đại Băng Sư – Cryomancer Eternal," người lái thuyền nói, giọng có chút trịnh trọng. "Ngài ấy…"
"Là Lady Frost," Theresa cắt lời, giọng cô bỗng trở nên sắc lạnh. "Hai mươi tuổi. Arcanist cấp Arcanum Sáng Tạo. Có thể đóng băng cả một dòng sông chỉ trong một nhịp thở."
Người lái thuyền nhìn cô, hơi ngạc nhiên. Rồi ông mỉm cười.
"Em biết nhiều đấy, cô bé. Nhưng có một điều em chưa biết: Lady Frost không phải là người lạnh lùng nhất trong Tháp Băng. Đó là danh hiệu dành cho… tháp này tự nó."
Theresa không đáp. Cô nhìn chằm chằm vào Tháp Băng, và trong đầu cô, một hình ảnh hiện lên: một cô gái trẻ, áo choàng trắng, đứng trên đỉnh tháp, mắt nhìn xa xăm, và xung quanh cô, cả thế giới đóng băng.
"Một ngày nào đó," cô thì thầm, "ta sẽ đứng ở đó. Và ta sẽ mạnh hơn ngươi."
Elara bên cạnh nghe thấy, nhưng không dám hỏi.
THÁP CỎ/GỖ – SILVA SPIRE
Màu sắc: Xanh lá, nâu vỏ cây
Nếu có một tòa tháp không giống một tòa tháp, thì đó là Tháp Cỏ/Gỗ.
Nó không được xây dựng. Nó mọc lên.
Từ chân đến đỉnh, toàn bộ tháp bị cây cối bao phủ – dây leo, rêu xanh, những cành cây vươn dài thành lan can, những tán lá xòe rộng thành mái che. Trông nó không khác gì một cây đại thụ khổng lồ, cao ngất, xanh mướt, và thực sự, nó là một cây đại thụ – người ta nói rằng hạt giống của nó đã được gieo từ hơn ba nghìn năm trước, khi học viện mới thành lập, và nó đã lớn lên cùng với ASTRA LUMINA.
Những cây cầu ánh sáng từ các tháp khác không kết nối với Tháp Cỏ/Gỗ. Thay vào đó, những cây cầu bằng gỗ sống – những rễ cây khổng lồ vươn ngang qua không trung, đan vào nhau thành những cây cầu vững chãi, có lá, có hoa, và thậm chí có cả… quả.
"Đại Lâm Sư – Verdant Warden là người vận hành tháp này," người lái thuyền nói, giọng đầy kính trọng. "Và bà ấy cũng là Class quyền lực nhất Hội đồng Tháp hiện tại – không phải vì sức mạnh, mà vì khả năng dung hòa. Bà ấy đã giữ vị trí đó trong ba nhiệm kỳ liên tiếp, bởi vì Tháp Cỏ/Gỗ có ít mâu thuẫn với tất cả các hệ."
"Tại sao ít mâu thuẫn?" một cậu bé đứng cạnh hỏi.
Người lái thuyền cười. "Bởi vì cỏ cây không tranh giành quyền lực với lửa hay nước. Cỏ cây chỉ muốn… sống. Và để mọi thứ khác cũng được sống."
THÁP KIM LOẠI – FERRUM BASTION
Màu sắc: Xám thép, ánh bạc
Đối diện với Tháp Cỏ/Gỗ – như một sự đối nghịch có chủ ý – là Tháp Kim Loại.
Nó không cao, nhưng cứng cáp. Toàn bộ tháp được làm từ kim loại tái sinh, những tấm thép dày chồng lên nhau, những đinh tán lộ ra ngoài, những ống khói phun khói đen lên trời. Trông nó như một pháo đài hơn là một tòa tháp, và người ta nói rằng, nếu có một cuộc chiến tranh giữa các tháp, Tháp Kim Loại sẽ là nơi cuối cùng bị chiếm.
Xung quanh tháp, những tiếng búa đập lên đe vang lên không dứt, kể cả ban đêm. Đó là âm thanh của việc rèn vũ khí ma thuật – một trong những môn học chính của tháp này.
"Đại Kim Sư – Metallurgist Highlord là một người lùn," người lái thuyền nói. "Ông ấy đến từ vùng núi phía Đông, và người ta nói rằng ông ấy có thể rèn ra một thanh kiếm từ một hạt cát chỉ trong mười phút. Học viên Tháp Kim Loại thực dụng, cứng rắn, và… không thích cây cối lắm."
Ông nhìn về phía Tháp Cỏ/Gỗ, cười khổ. "Kim loại chặt cây, người ta bảo thế. Hai tháp này luôn trong tình trạng cạnh tranh gay gắt."
THÁP ÁNH SÁNG – LUX SPIRE
Màu sắc: Trắng vàng, vàng kim
Và rồi, một tòa tháp khiến cả boong thuyền phải nheo mắt.
Tháp Ánh Sáng không có bóng tối. Không có một góc nào, một mặt nào, một khe hở nào mà ánh sáng không chiếu tới. Toàn bộ tháp phát ra một thứ ánh sáng trắng vàng dịu dàng nhưng không thể nhìn thẳng vào, như một mặt trời nhỏ giữa lòng học viện.
Thân tháp được làm từ Pha Lê Quang Minh – một loại đá quý có khả năng hấp thụ ánh sáng mặt trời cả ngày và phát ra ánh sáng suốt đêm. Kết quả là, Tháp Ánh Sáng không bao giờ tối. Kể cả lúc nửa đêm, nó vẫn sáng rực, như một ngọn hải đăng dẫn đường cho những con thuyền lạc giữa hồ Noah.
"Class vận hành là Đại Quang Sư – Luminarch Ascendant," người lái thuyền nói. "Ngài ấy là một người đàn ông cao lớn, tóc bạc trắng, và người ta đồn rằng ngài chưa bao giờ bước vào bóng tối trong suốt cuộc đời mình. Ngài ấy và Class của Tháp Bóng Tối… có một mối quan hệ rất đặc biệt."
Ông nhìn về phía Tháp Bóng Tối – một khối đen tuyền ở phía đối diện – và mỉm cười bí ẩn.
THÁP BÓNG TỐI – UMBRA TOWER
Màu sắc: Đen tuyền, tím than
Nếu Tháp Ánh Sáng là mặt trời, thì Tháp Bóng Tối là hố đen.
Nó không phát ra bất kỳ ánh sáng nào. Nó hút ánh sáng. Nhìn vào Tháp Bóng Tối, Theresa có cảm giác như mắt mình bị kéo vào một vực thẳm vô tận, nơi không có thời gian, không có không gian, chỉ có bóng tối thuần khiết.
Tháp làm bằng một loại đá đen tuyền, không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào, kể cả dưới nắng chói chang. Xung quanh tháp, một làn sương mù màu tím than lảng vảng, khiến cho tháp lúc ẩn lúc hiện, như một ảo ảnh.
"Class vận hành là Đại Ám Sư – Umbral Lord," người lái thuyền nói, giọng hạ xuống. "Ngài ấy là một người phụ nữ, và người ta chưa bao giờ thấy mặt bà. Người ta chỉ biết rằng, khi bà ấy bước vào một căn phòng, tất cả bóng đèn đều tắt, và khi bà ấy nói, giọng nói vọng ra từ mọi hướng cùng một lúc."
"Rợn tóc gáy…" Elara thì thầm, nắm chặt tay Theresa hơn.
Theresa cũng hơi rùng mình, nhưng cô không rời mắt. "Tháp Bóng Tối," cô nói, "ít khi giao du với các tháp khác."
"Đúng vậy," người lái thuyền gật đầu. "Nhưng đừng lầm tưởng họ yếu. Trong bóng tối, họ là những sát thủ thầm lặng nhất."
THÁP DUNG NHAM – MAGMA CRUCIBLE
Màu sắc: Đỏ thẫm, cam sậm, đen khói
Và rồi, một tòa tháp khiến cả boong thuyền phải lùi lại một bước, dù đang đứng cách xa hàng cây số.
Tháp Dung Nham không nằm trên mặt đảo. Nó chìm dưới lòng đất, chỉ có phần nóc nhô lên, và từ phần nóc ấy, những dòng dung nham màu đỏ thẫm chảy quanh năm, tạo thành một hồ dung nham nhỏ xung quanh tháp. Không khí xung quanh cong oằn vì nhiệt, và thỉnh thoảng, những bong bóng khí từ dung nham vỡ ra, phun lên những tia lửa đen kịt.
"Tháp Dung Nham là sự kết hợp giữa Lửa và Đất," người lái thuyền giải thích. "Hủy diệt nhưng chậm rãi, nóng bỏng nhưng trầm lặng. Học viên ở đây chuyên tạo dung nham, phun trào, và dung hóa mọi vật cản. Không ai có thể đến gần tháp này nếu không có phép bảo hộ."
"Class vận hành là Đại Nham Tương Sư – Magmarch," ông tiếp tục. "Một người khổng lồ, người ta nói rằng ngài ấy cao hơn ba mét, và da của ngài ấy… không phải da. Mà là đá nóng chảy."
"Làm sao mà ngồi ghế được?" một cậu bé ngây thơ hỏi.
Cả boong thuyền cười. Ngay cả người lái thuyền cũng bật cười.
"Có lẽ ngài ấy không ngồi ghế," ông nói. "Có lẽ ngài ấy… đứng suốt."
THÁP TINH LINH – AETHERIS SPIRE (THÁP TINH THẦN)
Màu sắc: Tím mơ, hồng ánh vàng
Và cuối cùng, tòa tháp bí ẩn nhất.
Tháp Tinh Linh không phải lúc nào cũng ở đấy.
Khi những chiếc thuyền đến gần, nó hiện ra. Khi họ rời đi, nó biến mất. Nhìn vào tháp, Theresa cảm thấy đầu óc mình choáng váng, như thể có ai đó đang nhìn vào tâm trí cô từ bên trong bức tường.
Tháp có màu tím mơ và hồng ánh vàng, nhưng màu sắc ấy không cố định – nó chảy, nó biến đổi, nó tạo ra những hình ảnh mà mắt thường không thể xác định. Đôi khi tháp trông gần, đôi khi trông xa. Đôi khi nó cao chót vót, đôi khi nó thấp lè tè. Người ta nói rằng, tòa tháp này có ý thức riêng, và nó chỉ hiện ra trước những ai có năng lực tâm linh đủ mạnh.
"Class vận hành là Đại Linh Sư – Aethermind," người lái thuyền nói, giọng trầm xuống, gần như thì thầm. "Ngài ấy là một đứa trẻ."
Cả boong thuyền im bặt.
"Một đứa trẻ?" Theresa hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
"Mười hai tuổi," người lái thuyền nói. "Nhưng đừng để tuổi tác đánh lừa. Ngài ấy có thể đọc suy nghĩ của em từ khoảng cách hai cây số, và nếu ngài ấy muốn, ngài ấy có thể khiến em quên đi mình là ai chỉ trong một cái chớp mắt."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm boong thuyền.
Elara siết chặt tay Theresa đến mức đau. Nhưng Theresa không rút tay lại. Cô nhìn chằm chằm vào Tháp Tinh Linh, và trong đầu cô, một ý nghĩ kỳ lạ chợt hiện ra:
"Mười hai tuổi… mà đã là Class vận hành một tòa tháp. Vậy thì, những đứa trẻ như mình có thể làm được gì?"
Khi những chiếc thuyền lướt qua khu vực trung tâm, người lái thuyền già tiếp tục câu chuyện của mình, giọng lúc này đã bớt trang trọng, trở nên thân mật hơn, như một người kể chuyện đầu giường.
"Các em thấy đấy," ông nói, "mười hai tòa tháp đứng cạnh nhau, nhưng không phải lúc nào cũng hòa thuận. Họ có những liên minh, có những mối thù, có những cặp đôi tương trợ, và có những cặp luôn trong tình trạng chiến tranh lạnh."
Ông giơ tay chỉ:
"Tháp Nước và Tháp Băng là đồng minh tự nhiên. Nước đóng băng thành băng, băng tan chảy thành nước – họ hỗ trợ nhau rất tốt trong các trận đấu đồng đội."
"Tháp Lửa và Tháp Dung Nham cũng vậy. Lửa làm nóng chảy đá thành dung nham, dung nham là lửa ở dạng đặc. Họ thường đứng về phía nhau trong các cuộc bỏ phiếu của Hội đồng Tháp."
"Tháp Ánh Sáng và Tháp Bóng Tối thì… phức tạp hơn. Họ là đối nghịch, nhưng lại tôn trọng lẫn nhau. Người ta kể rằng, Class của hai tháp này thường gặp nhau vào lúc hoàng hôn – thời điểm duy nhất trong ngày khi ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại – để uống trà và… im lặng nhìn nhau. Không ai biết họ nói gì, nhưng sau mỗi lần gặp, cả hai tháp đều trở nên… hòa hoãn hơn."
"Còn những cặp cạnh tranh?" Theresa hỏi.
Người lái thuyền cười, đưa tay chỉ tiếp:
"Tháp Lửa và Tháp Nước, hiển nhiên rồi. Lửa và nước không thể ở cạnh nhau. Mỗi khi Đại hội Tháp diễn ra, cặp đấu giữa hai tháp này luôn có lượng khán giả đông nhất, và… lửa cháy nhất."
"Tháp Sấm Sét và Tháp Bóng Tối cũng không ưa gì nhau. Sấm sét xé toạc bóng tối, bóng tối nuốt chửng ánh sáng của sấm sét. Họ ít khi hợp tác trong các nhiệm vụ chung."
"Và cuối cùng, Tháp Kim Loại và Tháp Cỏ/Gỗ. Kim loại chặt cây, cây bị chặt thì không mọc được. Hai tháp này cạnh tranh khốc liệt nhất trong các cuộc thi tài nguyên và ngân sách hàng năm."
"Nghe như… chính trị vậy," Elara thì thầm.
"Đúng vậy, cô bé," người lái thuyền gật đầu. "Ma thuật ở cấp độ cao, xét cho cùng, cũng là chính trị. Nhưng các em còn trẻ, chưa cần lo lắng về những điều đó. Các em chỉ cần học giỏi, sống tốt, và… đừng gây thù chuốc oán với ai quá sớm."
Ông nhìn về phía Theresa, và nụ cười của ông bỗng trở nên khó hiểu.
"Đặc biệt là với các Class. Họ nhìn thấy tất cả."
Thuyền bắt đầu hạ độ cao, tiến về cảng hàng không trung. Tiếng chuông từ xa vọng lại, trầm hùng và vang xa trên mặt hồ Noah.
Theresa vẫn đứng ở mạn thuyền, mắt không rời khỏi mười hai tòa tháp. Cô đã nhìn thấy chúng. Cô đã cảm nhận được chúng. Và trong lòng cô, một ngọn lửa đang cháy – không phải lửa của Tháp Lửa, mà là lửa của khát vọng.
"Lady Frost…" cô thì thầm. "Hiền Nhân mặc áo xám… và mười hai Class kia."
Cô siết tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay.
"Một ngày nào đó, ta sẽ không chỉ là một học sinh trong số hàng ngàn học sinh. Ta sẽ là người thay đổi nơi này."
Elara bên cạnh không nghe thấy. Cô bé đang mơ màng nhìn về Tháp Không Khí, nơi những đám mây đang ôm ấp lấy đỉnh tháp, nơi những cơn gió đang thì thầm những lời hứa hẹn.
Nhưng có một người khác nghe thấy.
Người lái thuyền già, với đôi mắt xanh như nước hồ, đang nhìn Theresa từ phía sau, một nụ cười bí ẩn trên môi.
"Cô bé Calmi," ông thì thầm, chỉ đủ cho mình nghe. "Dòng máu ấy… cuối cùng cũng đến đây rồi."
Thuyền chạm vào cảng.
Tiếng chuông vang lên lần nữa, trầm hùng hơn, vang xa hơn, như một lời chào đón, và cũng như một lời cảnh báo.
Chào mừng đến với ASTRA LUMINA.
