Cherreads

Chapter 3 - Chap 3: kẻ mạnh gặp gỡ

Sau khi lượn một vòng quanh quần thể đảo bay – đủ để mỗi học sinh trên thuyền kịp ngắm nhìn mười hai tòa tháp từ mọi góc độ, từ mọi khoảng cách, và kịp nuốt từng ngụm choáng ngợp vào lòng – những con thuyền pha lê bắt đầu hạ độ cao.

Chậm rãi.

Từng chút một.

Như thể chính những con thuyền cũng muốn kéo dài khoảnh khắc này, muốn để những đứa trẻ lần đầu đặt chân đến ASTRA LUMINA có thêm vài giây chuẩn bị tâm lý.

Chiếc thuyền của Theresa rung nhẹ khi bánh lái ma thuật chạm vào mặt đảo. Một cảm giác rung truyền từ lòng bàn chân lên sống lưng, như thể hòn đảo đang chào đón họ bằng một nhịp đập sống động.

"Wow… lúc nãy nhìn trên thuyền đã thấy nó khổng lồ rồi, tận mắt nhìn còn to hơn nữa!"

Elara thốt lên, mắt mở to, tay vẫn không rời khỏi tay Theresa. Cô bé tộc Sylphid có vẻ như sắp bay lên khỏi mặt đất vì phấn khích – và thực ra, với đôi cánh gió vô hình của mình, cô có thể bay thật, nhưng có lẽ Elara đang cố kiềm chế để không gây chú ý.

"Ừ," Theresa nói, mắt cũng không rời khỏi cảnh quan trước mặt. "Các công trình kiến trúc đa dạng như thể nhiều quốc gia hợp lại thành nơi này vậy."

Cô không nói quá.

Đảo Trung Tâm – nơi họ vừa đặt chân – không giống bất kỳ thành phố nào cô từng thấy. Những con đường lát đá trắng xen lẫn phiến đá xanh rêu. Những ngọn đèn pha lê cao vút bên cạnh những cột cổ khắc chữ rune. Những khu vườn treo kiểu Elven bên cạnh những quảng trường lát gạch kiểu Dwarven. Có mái vòm cong như cung điện phương Nam, có tháp nhọn sắc như lâu đài phương Bắc.

Tất cả hòa trộn vào nhau, không theo một trật tự rõ ràng, nhưng kỳ lạ thay, lại tạo nên một tổng thể hài hòa đến kỳ diệu – như thể chính ma thuật đã kết nối những mảnh ghép từ khắp nơi trên thế giới.

Và không chỉ có thuyền của họ.

Cùng lúc đó, từ mọi hướng, từ mọi phía của bầu trời, hơn một trăm chiếc thuyền khác cũng đang đáp xuống cảng hàng không trung. Những cánh buồm đủ màu sắc hạ xuống, những cầu thang ánh sáng được bung ra, và từng đoàn học sinh bắt đầu đổ bộ.

Có người từ phương Bắc xa xôi, da trắng như tuyết, mặc áo lông thú dù trời đang ấm. Có người từ phương Nam, da ngăm đen, tay đeo vòng vàng lấp lánh. Có người từ phương Đông, mặc áo lụa thêu rồng phượng. Có người từ phương Tây, khoác áo choàng len dày, đầu đội mũ phù thủy nhọn hoắt.

Tất cả đều đổ về một điểm.

Tất cả đều là những người được chọn.

Theresa cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung. Không phải vì sợ. Mà vì thuộc về.

Cô đang đứng giữa hàng trăm người trẻ tài năng nhất lục địa, và cô là một trong số họ. Không hơn, không kém.

Và rồi, đằng xa, mọi người bỗng ngỡ ngàng.

Một chiếc thuyền màu đen tuyền – không pha lê, không gỗ quý, mà làm bằng một loại kim loại đen bóng không rõ tên – vừa đáp xuống cảng. Cánh buồm của nó không phải vải, mà là một tấm màng đen như cánh dơi khổng lồ, gập lại khi thuyền chạm đất. Trên mạn thuyền, một phù hiệu bằng bạch kim sáng loáng: con rồng năm móng – biểu tượng của Hoàng gia phương Bắc.

Từ trong thuyền, một chàng trai bước xuống.

Goetia von Goetia.

Chỉ cái tên thôi cũng đủ khiến không khí xung quanh thay đổi. Cậu ta là cháu của Hoàng đế vùng phía Bắc – một trong những khu vực quyền lực nhất đại lục, nơi băng tuyết ngự trị quanh năm và những con rồng vẫn còn bay lượn trên bầu trời.

Nhưng điều khiến mọi người ngỡ ngàng không phải xuất thân. Mà là khí chất.

Goetia cao khoảng một mét sáu lăm – không quá cao so với tuổi mười lăm, nhưng dáng đứng của cậu ta khiến người khác phải ngước nhìn. Mái tóc đen tuyền dài ngang vai, buộc gọn sau gáy bằng một sợi dây da màu bạc. Làn da trắng đến mức gần như phát sáng trong nắng – không phải thứ trắng yếu ớt của người ốm, mà là thứ trắng của tuyết trên đỉnh núi cao: lạnh lẽo, sắc bén, đầy uy lực.

Và đôi mắt.

Đôi mắt đỏ.

Không phải màu đỏ của máu hay lửa. Mà là một màu đỏ thuần khiết như hồng ngọc, sâu thẳm như đáy vực. Khi cậu ta nhìn ai đó, người ấy có cảm giác như đang bị mổ xẻ từ bên trong.

Bên cạnh Goetia là một long nữ – cũng nổi tiếng không kém ở phương Bắc. Cô gái có mái tóc đỏ như đồng hun, đôi mắt vàng rực, trên trán lộ ra hai chiếc sừng nhỏ màu đen bóng. Cô là cháu của Hoàng đế Oscar – một vị hoàng đế khác của phương Bắc – và quyền lực cũng chẳng kém cạnh.

Cả hai đều tỏa ra một khí chất phi phàm, một thứ sức mạnh tiềm ẩn khiến những học sinh khác vô thức lùi bước.

Người ta thì thầm với nhau:

"Goetia von Goetia… tôi nghe nói cậu ta đã đạt đến Arcanum Bậc 4 từ năm mười ba tuổi."

"Sức mạnh của cậu ta ngang ngửa những người đứng đầu tòa tháp… dù mới chỉ là học sinh."

"Và long nữ bên cạnh kia… cô ta vô cùng nguy hiểm. Long Thuật của cô ta có thể giết chết dị thường. Long thuật là một trong những mô hình ma pháp mạnh nhất thế giới."

"Trời ạ… chúng ta học chung với những quái vật thế này sao?"

Theresa bất giác liếc qua. Cô chỉ nhìn một cái rất nhanh.

Và rồi, đôi mắt đỏ ấy bỗng quét về phía cô.

Goetia dừng bước. Đôi môi mỏng của cậu ta cong lên – không hẳn là cười, mà là một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Cậu ta bước về phía Theresa, bỏ lại long nữ bên cạnh với một cái nhún vai.

Mọi người xung quanh vô thức tạo thành một khoảng trống. Không ai muốn đứng giữa hai người này.

"Ồ, xin chào," Goetia nói, giọng trầm và lạnh, nhưng có một chút gì đó… thích thú. "Chúng ta lại gặp nhau rồi."

Theresa nhíu mày. Cô không nhớ mình đã gặp cậu ta ở đâu.

Goetia đọc được sự ngạc nhiên trên mặt cô, và nụ cười nửa miệng càng rõ hơn.

"Cô là cô gái nóng tính đã gạ đánh nhau với tôi ngay trong sinh nhật của tôi đấy," cậu nói, như thể đó là chuyện xảy ra hôm qua. "Còn nhớ không?"

Theresa chớp mắt.

Rồi cô đỏ mặt.

Không phải vì xấu hổ vì đã gạ đánh nhau. Mà vì nhớ ra mình đã gạ đánh nhau với ai.

"Lúc đó tôi mới bảy tuổi thôi mà!" cô làu bàu, quay mặt đi, tay vân vê gấu áo. "Cậu nhớ dai quá vậy?"

Goetia nhún vai. "Không sao. Tôi không có ý gì đâu. Chỉ là muốn bắt chuyện chút thôi."

"Vậy sao." Theresa phẩy tay, cố tỏ ra không để tâm. "À mà… với cái vẻ u ám như cậu, chắc sẽ vào Tháp Ánh Sáng nhỉ?"

Goetia cười – một nụ cười làm lạnh sống lưng những ai đang đứng gần. Vẻ mặt cậu ta không thay đổi, nhưng đôi mắt đỏ ấy lại ánh lên một thứ gì đó rất khó hiểu.

"Năm nhất là học chung hết," cậu nói, giọng điềm tĩnh như đang giảng bài. "Đến năm hai mới bắt đầu chia tháp. Lúc đó, có thể theo thư mời vào tháp hoặc xin vào tháp mình muốn. Hiện giờ tôi chưa nghĩ đến chuyện đó. Và như tôi hiểu, chúng ta sẽ học chung ở trường trên đảo lớn khoảng một năm."

"Cảm ơn vì thông tin hữu ích nhé," Theresa nói, hơi bất ngờ trước sự… bình thường của cậu ta.

"Không có gì đâu."

Goetia định quay đi, rồi như chợt nhớ ra điều gì, cậu dừng lại.

"À mà này… năm nay có nhiều đối thủ phức tạp lắm đấy. Ngoài tôi, cậu, và Mira – cô long nữ đây – thì còn có Theodor Kaiser, cháu của Thăng hoa giả mạnh nhất lịch sử. Rồi Moritz Schneider nữa…"

Cậu ta hạ giọng, như thể đang kể một câu chuyện bí mật:

"Ngoài xuất thân khủng khiếp ra, chị của cậu ta cũng là một sinh vật khủng bố. Khoảng mười lăm năm trước, Astra Lumina rơi vào Vực Thẳm, kéo theo vô số giáo viên và học sinh. Khoảng hai năm trước… thì phải… có hai người thoát ra được."

Elara bên cạnh bỗng hứng thú, chen vào: "Tôi biết vụ đó! Chị của Moritz và thầy dạy Huyền sử của trường là hai người duy nhất sống sót. Chị ta đã hấp thụ một mảnh vỡ của một Đại Tượng viễn cổ trở thành vị thăng hoa giả trẻ tuổi nhất trong lịch sử, rồi dùng sức mạnh ấy giết chết Chân long Vực thẳm Abyssor. Nhưng sức mạnh quá lớn – nếu thả ra toàn bộ, lục địa sẽ biến mất. Thế là chị ấy phong ấn sức mạnh của mình lại và truyền một phần vào cậu em trai Moritz."

Elara nhìn Goetia, mắt sáng lên: "Một kẻ khá nguy hiểm đấy. Chị ta nếu phải so sánh thì có thể nói là mạnh ngang cả Chân Long Oscar đó."

"Đúng vậy," Goetia gật đầu. "Còn có tên Joy, Blossom, và vài kẻ khác nữa. Nếu muốn đứng đầu, phải vượt qua chúng."

Theresa nghe xong, chỉ khẽ nhếch môi.

Cô không quan tâm lắm.

Bởi vì cô là một kẻ siêu mạnh. Dù thần hay quỷ đứng trước dòng máu Calmi đều sẽ phải quỳ xuống hết.

"Ngoại trừ tên Theodor ra," cô nói, giọng bình thản như đang kể chuyện thời tiết, "đám còn lại cũng chỉ ngang cậu thôi. Không đánh bại được tôi đâu."

Goetia nhìn cô một lát, rồi gật đầu.

"Đúng thật. Theo tính toán của tôi thì là như vậy."

Cậu ta hơi nghiêng người, như một cái cúi chào nhẹ.

"Thôi, bắt chuyện đủ rồi. Tôi đi tìm chỗ ngủ đây. Gặp lại sau nhé."

Rồi cậu quay lưng, bước đi cùng cô long nữ – người từ đầu đến giờ vẫn im lặng, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Theresa bằng đôi mắt vàng rực khó đọc.

"Cô gái đi cùng cậu ta có vẻ ít nói nhỉ," Elara nhận xét.

"Ừ," Theresa đáp gọn. "Đúng vậy."

Cô nhìn theo bóng hai người khuất dần giữa dòng người đông đúc, trong lòng thoáng hiện lên một cảm giác kỳ lạ.

… háo hức vì đối thủ khó nhằn nhất của cô trong toàn bộ lứa con trai của đại hoàng đế tên Theodor đó cũng sẽ nhập học.

"Năm nhất học chung cả đám à…" cô thì thầm. "còn gì tuyệt vời hơn điều này chứ."

More Chapters