Bầu không khí tại Diễn Võ Trường lúc này đã không còn là một cuộc thi tài thông thường, mà dần biến thành một bãi chiến trường của những cái tôi quá lớn. Sau khi nhóm đệ tử của Trần Hạo rút chạy, sự chú ý của toàn bộ nội môn đổ dồn về phía trung tâm, nơi mâu thuẫn giữa các phong đang lên đến đỉnh điểm.
Các đệ tử của Linh Kiếm Phong và Vạn Kiếm Phong đang đứng đối đầu gay gắt. Một bên là những kẻ thiên về tốc độ và sự hoa mỹ, một bên là những kẻ tôn sùng sức mạnh thô bạo. Ở giữa vòng vây đó, một đệ tử ngoại môn nhỏ bé đang run rẩy, bị coi như cái cớ để hai bên sỉ nhục lẫn nhau. Đám đông xung quanh không những không can ngăn, trái lại còn vang lên những tiếng cười cợt, chế giễu về thân phận "kiến hôi" của những kẻ không có chỗ đứng.
Giữa lúc những thanh kiếm chuẩn bị rút khỏi bao và linh lực bắt đầu bùng nổ, một bóng dáng nhỏ bé lẳng lặng bước ra từ trong đám đông.
Lục Vân tiến lại gần. Bước chân của cậu không phát ra tiếng động, nhưng một điều kỳ lạ xảy ra: cứ mỗi bước cậu tiến tới, tiếng ồn ào xung quanh lại giảm xuống một bậc, giống như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt những âm thanh hỗn tạp.
Cậu đứng đó, giữa hai nhóm đệ tử đang hừng hực sát khí. Lục Vân không hề lớn tiếng, cũng không lấy lệnh bài đệ tử thân truyền ra để thị uy. Cậu chỉ đứng yên, tay buông thõng, thanh kiếm gỗ sồi cũ kỹ đeo bên hông trông chẳng khác gì một thanh sắt rỉ sét, lạc lõng giữa rừng thần binh lợi khí của nội môn.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Lục Vân đứng lại, một luồng uy áp kinh thiên động địa đột ngột giáng xuống toàn bộ Diễn Võ Trường.
Uỳnh!
Mặt đất đá dường như khẽ rung chuyển. Một luồng sát khí đặc quánh, lạnh lẽo và sâu thẳm như vực thẳm vạn trượng bắt đầu lan tỏa từ người cậu. Điều khiến các vị trưởng lão trên đài cao phải kinh hãi đứng bật dậy không phải là tu vi của Lục Vân, mà là Khí thế của cậu.
Rõ ràng, Lục Vân chỉ mới ở Ngưng Khí tầng thứ năm đỉnh phong, nhưng uy áp mà cậu tỏa ra lúc này lại mang theo hơi thở của một cường giả Minh Tuyền Cảnh thực thụ. Đó là sự áp chế về mặt linh hồn, là thứ sát khí chỉ có thể tích lũy qua hàng vạn trận chiến sinh tử, được tôi luyện trong huyết hỏa ở Huyết Lang Cốc.
Những đệ tử đang đứng xem cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, khó thở đến mức mặt mũi đỏ gay. Những kẻ đang cầm kiếm cảm thấy thanh kiếm trong tay mình đang run rẩy, dường như muốn quỳ xuống trước sự hiện diện của cậu.
"Đủ chưa?"
Lục Vân cất tiếng. Giọng nói của cậu bình thản, không mang theo chút giận dữ nào, nhưng lại có sức nặng khiến tâm thần người nghe chấn động.
Cậu không nhìn vào những kẻ cầm đầu, mà nhìn vào đám đông đang đứng xem và chế giễu. Ánh mắt cậu lạnh lùng như lưỡi kiếm vừa rút khỏi băng tuyết, khiến những kẻ vừa cười cợt bỗng chốc cảm thấy như có một mũi kim đâm vào nhãn cầu, vội vàng cúi đầu né tránh.
"Tông môn là nơi rèn giũa kiếm tâm, không phải nơi để các người đem thân phận ra làm trò đùa cho kẻ khác." Lục Vân bước tới một bước, uy áp Minh Tuyền Cảnh giả tạo nhưng đầy chân thực kia lại tăng thêm một phần. "Kiếm trong tay các người, dùng để chém kẻ thù hay dùng để chỉ vào đồng môn của mình?"
Một tên đệ tử nội môn của Vạn Kiếm Phong, vốn có tính tình nóng nảy, cố gắng gồng mình chống lại uy áp, run rẩy nói: "Lục Vân... ngươi chỉ là đệ tử thân truyền, lấy quyền gì mà quản chuyện của chúng ta? Đừng tưởng có Tông chủ chống lưng mà..."
Hắn chưa kịp nói hết câu, Lục Vân đã khẽ liếc mắt nhìn qua.
Chỉ một cái liếc mắt, tên đệ tử kia cảm thấy như có một ngọn lửa bùng lên ngay trong não bộ, sát ý lạnh thấu xương tủy khiến hắn cứng đờ cả người, lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Lục Vân đứng đó, giản dị và đơn độc, nhưng trong mắt mọi người, cậu giống như một thanh kiếm rỉ sét cắm sâu vào lòng đất – trông có vẻ cũ kỹ, nhưng chỉ cần một lần bộc phát là đủ để khiến trời đất biến màu.
Cậu không dùng danh nghĩa đệ tử của Tuyết Nhược Vũ, vì cậu hiểu rằng quyền uy từ người khác chỉ là giả tạm. Thứ thực sự khiến những kẻ này im lặng là Kiếm Ý và Sát Khí thực thụ.
"Ta không dùng danh phận để ép các người. Ta dùng thanh kiếm này." Lục Vân đặt tay lên chuôi kiếm gỗ. "Nếu ai cảm thấy mình đúng, hãy bước ra đây. Ta sẽ tiếp từng người một."
Sự im lặng bao trùm. Không một ai dám bước ra. Uy áp của "Minh Tuyền Cảnh" từ một đứa trẻ Ngưng Khí tầng năm đã đánh nát mọi sự kiêu ngạo của họ. Khí độ cầm kiếm giữ đạo của Lục Vân lúc này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự hỗn loạn của nội môn, buộc tất cả phải nhìn lại chính mình.
Trên đài cao, các trưởng lão nhìn nhau, trong mắt họ không còn là sự nghi ngờ, mà là một nỗi kinh hoàng thầm kín: Thiên Kiếm Tông, có lẽ đã thực sự sinh ra một kẻ có thể định đoạt vận mệnh của toàn bộ tông môn trong tương lai.
