Dưới áp lực của sự im lặng mà Lục Vân vừa tạo ra, Trần Hạo – kẻ vốn luôn coi mình là thiên tài số một của Hỏa Vân Phong – cảm thấy một nỗi nhục nhã vô bờ bến. Hắn không thể chấp nhận việc mình bị một đứa trẻ bảy tuổi dọa cho khiếp sợ ngay trước mặt hàng ngàn đồng môn. Nỗi uất hận dâng trào, lấn át cả lý trí và bản năng sợ hãi vừa rồi.
"Lục Vân! Ngươi đừng có ở đó mà ra vẻ đạo đức!" Trần Hạo hét lên, khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ. "Ngươi dùng yêu thuật gì để tạo ra uy áp giả tạo đó? Ngưng Khí tầng năm làm sao có thể sánh với Minh Tuyền Cảnh? Ngươi chỉ giỏi lòe người! Hôm nay, nếu ta không phế ngươi, ta thề không làm người!"
Dứt lời, Trần Hạo điên cuồng đốt cháy toàn bộ linh lực trong đan điền. Thanh trường kiếm của hắn bùng lên ngọn lửa màu tím sẫm – dấu hiệu của việc cưỡng ép thăng hoa công pháp, bất chấp tổn thương kinh mạch. Hắn lao tới như một con thiêu thân, mũi kiếm mang theo tất cả sự đố kỵ và hận thù, nhắm thẳng vào trái tim của Lục Vân.
Đám đông kinh hãi hét lên. Đòn đánh này không còn là tỉ thí, mà là một đòn chí mạng mưu sát đồng môn.
Trái ngược với sự điên cuồng của đối phương, Lục Vân đứng đó, tà áo trắng không một chút lay động. Cậu không rút thanh kiếm gỗ sồi, thậm chí đôi mắt cũng không hề chớp lấy một lần.
Khi mũi kiếm của Trần Hạo chỉ còn cách lồng ngực cậu đúng một thốn, Lục Vân khẽ đưa tay phải lên. Cậu không dùng cả bàn tay, mà chỉ đưa ra một ngón trỏ duy nhất.
Keng!
Một âm thanh trong trẻo và vang vọng như tiếng chuông đồng vang lên khắp Diễn Võ Trường.
Toàn bộ quảng trường như đóng băng. Hàng ngàn con mắt trợn trừng kinh ngạc nhìn về phía trung tâm. Ngón tay của Lục Vân, nhỏ bé và gầy gò, đang chặn đứng ngay mũi kiếm sắc lẹm và rực lửa của Trần Hạo. Linh lực tím sẫm của thanh kiếm khi chạm vào ngón tay cậu bỗng nhiên tan biến như tuyết gặp mặt trời, không thể tiến thêm dù chỉ một li.
Trần Hạo trợn mắt, hai tay run rẩy kịch liệt, hắn dùng hết sức bình sinh để đẩy kiếm về phía trước nhưng cảm giác như mình đang đâm vào một bức tường đồng vách sắt của một ngọn đại sơn.
"Ngươi..." Trần Hạo lắp bắp, hơi thở dồn dập.
Lục Vân nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm thấu tận tâm can. Cậu nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại chấn động cả linh hồn những kẻ đang có mặt:
"Kiếm để bảo vệ đạo, không phải để bắt nạt kẻ yếu. Tâm ngươi đã mục nát, kiếm của ngươi đã vẩn đục. Ngươi... không xứng cầm kiếm."
Vừa dứt lời, Lục Vân khẽ búng ngón tay một cái.
Rắc!
Thanh trường kiếm cấp bậc linh bảo của Trần Hạo vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ. Lực phản chấn mạnh đến mức hất văng Trần Hạo ra xa hàng chục mét, khiến hắn ngã gục, khí huyết đảo lộn, tu vi Ngưng Khí tầng sáu đỉnh phong trong phút chốc sụt giảm nghiêm trọng.
Lục Vân không nhìn kẻ bại tướng thêm một lần nào nữa. Cậu chắp tay sau lưng, ngước mắt nhìn lên rặng núi mây mù phía xa, nơi những lý tưởng tu tiên đang dần bị sự tham lam và kiêu ngạo làm lu mờ. Cậu khẽ ngâm lên hai dòng thơ, giọng điệu mang theo sự cổ xưa và tĩnh lặng:
> "Nhất tâm cầm kiếm giữ công đạo,
> Vạn dặm tà phong chẳng nhuốm lòng."
>
Câu thơ như một lời thề, cũng như một lời cảnh tỉnh đối với toàn bộ đệ tử nội môn. Ý nghĩa của nó quá rõ ràng: Chỉ cần một lòng giữ vững thanh kiếm trong tay vì lẽ phải và đạo lý, thì dù có bao nhiêu luồng gió tà ác, bao nhiêu thị phi của thế gian cũng không thể làm vẩn đục được bản tâm.
Lục Vân lẳng lặng quay người bước đi, để lại sau lưng một Diễn Võ Trường lặng ngắt. Những đệ tử vừa rồi còn hùa theo chế giễu giờ đây chỉ biết đứng ngây người, trong đầu họ vẫn không ngừng vang vọng hai câu thơ và hình ảnh ngón tay chặn đứng mũi kiếm kia.
Trên đài cao, các vị trưởng lão nhìn nhau, hơi thở của họ trở nên nặng nề. Họ nhận ra rằng, đứa trẻ này không chỉ là một thiên tài về tu vi, mà nó đang mang trong mình một loại "Kiếm Đạo" thuần túy nhất – thứ mà họ, sau hàng trăm năm tu luyện giữa những đấu đá quyền lực, dường như đã lãng quên từ lâu.
